» Publishers, Monetize your RSS feeds with FeedShow: More infos (Show/Hide Ads)
Ba Sàm (anhbasam.com), trang blog quen thuộc và nổi tiếng với cư dân mạng cũng vừa bị tin tặc tấn công xóa sạch vào chiều tối nay 2-11, thay vào là một bài viết bôi nhọ ông Nguyễn Hưng Quốc. Thủ phạm vẫn là “kẻ không lạ” mang tên: Sinh Tử Lệnh.
Trước đó, một số trang blog cũng bị nhóm Sinh Tử Lệnh tấn công.
Ngày 19-10, trang Trương Duy Nhất blog cũng bị tin tặc cướp đoạt mật khẩu và xóa đi gần 30 bài viết quan trọng và hàng nghìn comment. Trang dự phòng của Nhất (truongduynhat.wordpress.com) thì bị cướp mật khẩu và xóa sạch, xong cũng treo bài viết xưng danh nhóm Sinh Tử Lệnh như trang Ba Sàm.
Sinh Tử Lệnh là ai? Và vì sao “kẻ không lạ” này lại liên tiếp dùng thủ đoạn cướp mật khẩu để xóa diệt hàng loạt trang blog? Việc triệt phá này nhằm mục đích gì?
Đã xóa blog được thì họ cũng sẽ dễ dàng tấn công xóa các trang báo điện tử, các trang web của đảng, chính quyền, các trang mạng thuộc hệ an ninh, quốc phòng, kinh tế quốc gia... Đã đưa bài viết bôi nhọ, phản động vào các trang blog được, thì chúng cũng có thể đưa bài viết bôi nhọ, chống phá chế độ vào các trang mạng trên.
Không biết chính phủ, các bộ ngành, cơ quan văn hóa, truyền thông, công an, an ninh mạng... có giật mình nhìn ra nguy cơ này, đã có biện pháp gì để đề phòng và điều tra ngăn chặn?
Không biết thực hư thế nào, nhưng theo một số nguồn tin trong giới IT, giá mua “phần mềm Sinh Tử Lệnh” dùng để tấn công một số trang blog vừa qua lên tới cỡ... vài triệu USD.
_______________
Trang blog dự phòng của Trương Duy Nhất ở đường link: http://truongduynhat.wordpress.com đã bị nhóm Sinh Tử Lệnh cướp mật khẩu, xóa sạch trên 500 bài viết và thay vào bằng một bài bôi nhọ ông Quốc. Những ngày qua, một số bạn đọc do không biết, tưởng nhầm đó là bài của tôi nên đã điện thoại, nhắn tin trách móc, thậm chí chửi mắng Nhất thậm tệ.
Nhân đây, một lần nữa tôi xin thông báo: Đó là bài viết của nhóm tin tặc mang danh “Sinh Tử Lệnh”. Hiện trang http://truongduynhat.wordpress.com đã không còn là trang dự phòng của tôi kể từ trưa ngày 19-10.


Hình ảnh 2 trang Trương Duy Nhất.wordpress.com và Ba Sàm.com bị nhóm Sinh Tử Lệnh tấn công xóa sạch bài viết và thay vào bằng bài bôi nhọ ông Nguyễn Hưng Quốc.
_______________
(Xem thêm bài này: Có những điều không thể xóa!)
Đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và các thành viên Chính phủ qua vụ Vinashin- Liệu dám làm và làm được không?
Đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm thành viên Chính phủ vụ Vinashin
SGTT.VN - ”Đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan đến vụ Vinashin”, đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn), nêu quan điểm tại buổi thảo luận về tình hình thực hiện phát triển kinh tế-xã hội diễn ra sáng nay, 1.11.2010.
Một tỉnh phải nhịn ăn một thế kỷ mới trả hết nợ Vinashin
Theo đại biểu Nguyễn Minh Thuyết, với khoản nợ không dưới 100.000 tỉ đồng, tức một tỉnh thu nhập cỡ 1.000 tỉ một năm phải nhịn ăn, nhịn mặc... trong một thế kỷ mới trả được nợ vì Vinashin đã ”sụp đổ” rồi, dù nhiều người đang cố dùng từ ngữ có tính tu từ để giảm nhẹ đi mức độ nghiêm trọng!
Những sai phạm thì đã rõ, song câu hỏi đến nay vẫn chưa có câu trả lời là: sai phạm ở Vinashin, ngoài lãnh đạo Vinashin còn ai phải chịu trách nhiệm vẫn khiến ông Thuyết băn khoăn. Dù cho báo cáo của Chính phủ trước Quốc hội có nhận trách nhiệm và đã ”nghiêm túc kiểm điểm”, nhưng cụ thể thế nào?
Theo đại biểu Thuyết, trong trường hợp này, các thành viên Chính phủ phải kiểm điểm và nhận kỷ luật trước Quốc hội. ”Không thể nhận trách nhiệm chung chung, tuyên bố kiểm điểm nội bộ là hết trách nhiệm được”.
Đại biểu Thuyết nhắc lại vụ việc Lã Thị Kim Oanh ở bộ Nông nghiệp và phát triển nông thông cách đây hơn 6 năm. Ông Thuyết nói: ”Vì nuông chiều, áp dụng sai quy chế chung cho công ty của Lã Thị Kim Oanh mà một vị bộ trưởng đang rất được lòng dân đã phải từ chức, 2 vị thứ trưởng phải ra trước vành móng ngựa”.
Vinashin là phóng đại vụ Lã Thị Kim Oanh gấp 1.000 lần
Ông Thuyết so sánh: ”Vinashin là phóng đại của vụ Lã Thị Kim Oanh cỡ 1.000 lần, nhưng trách nhiệm của bộ chủ quản, của Chính phủ thì chưa rõ ràng, cụ thể”.
Ủy ban Tư pháp của Quốc hội đã nhận định rằng: có dấu hiệu bao che cho những sai trái, vi phạm của Vinashin, làm thiệt hại lớn đến tài sản của nhà nước. Nhưng ai bao che, bao che thế nào, vì nguyên nhân gì, nhằm mục đích gì và phải chịu trách nhiệm ra sao... thì Ủy ban Tư pháp chưa có điều kiện kết luận.
Vì vậy, ông Thuyết thẳng thắn: "Căn cứ hiến pháp và luật Tổ chức Quốc hội, tôi đề nghị Ủy ban thường vụ Quốc hội tổ chức cho Quốc hội biểu quyết thành lập Uỷ ban lâm thời điều tra trách nhiệm các thành viên Chính phủ. Trên cơ sở đó bỏ phiếu tín nhiệm thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan... Để tạo điều kiện cho quá trình điều tra, phải tạm đình chỉ chức vụ các vị cần điều tra”.
”Tôi cảm thấy rất đau xót và khó khăn khi nói những điều trên. Nhưng có xử lí nghiêm mới hạn chế các dự án phá của, lấy lại niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, quyết tâm của chúng ta trong thực hành tiết kiệm, chống tham nhũng. Ngay sau đây, tôi trình UBTV Quốc hội như một kiến nghị chính thức từ đại biểu”, ông Thuyết nói thêm.
"Tiền cấp rồi, người ta làm gì... tùy họ!”
Tán thành ý kiến của đại biểu Nguyễn Minh Thuyết, đại biểu Lê Văn Cuông (Thanh Hóa) cũng đề nghị Quốc hội thành lập Ủy ban lâm thời của Quốc hội điều tra trách nhiệm các thành viên của Chính phủ có liên quan trong vụ ”chìm tàu Vinashin”
Sự cố Vinashin, theo đại biểu Cuông, dù đã được cảnh báo sớm về kết quả quản lý yếu kém tại Vinashin, song lại có dấu hiệu bao che, níu kéo nên u nhọt lâu ngày đã vỡ tung, để lại hậu quả vô cùng nặng nề với tổng nợ có thể lên đến 120.000 tỉ đồng. Như vậy, bình quân mỗi công dân Việt Nam từ lớn đến bé phải gánh nợ cho Vinashin 1,5 triệu đồng.
Ông Cuông gay gắt: "Vinashin là giọt nước làm tràn ly, thể hiện tình trạng quan liêu, yếu kém, thiếu trách nhiệm của Chính phủ trong quản lý vốn, tài sản nhà nước”.
Một loạt dẫn chứng được đại biểu Cuông nhắc lại để minh họa cho sự yếu kém của Chính phủ trong việc quản lý tài sản, tiền của nhà nước ở tập đoàn này: Chính phủ đứng ra bảo lãnh cho tập đoàn này vay hàng tỉ đô la trái phiếu; Vinashin mang tiền nhà nước đầu tư khắp đó đây, như thành lập 200 công ty con cháu, mua tàu, nhà máy phát điện cũ mà bộ chủ quản không phát hiện kịp thời. Rồi hai lần thanh tra Nhà nước định vào cuộc nhưng bị chặn lại! Giai đoạn 2006-2009 có 11 đoàn thanh kiểm tra làm việc vẫn không phát hiện "bệnh hiểm nghèo" của Vinashin.
Không ít lần phải tự thốt lên ”thật không hiểu nổi”, ”không biết quản lý kiểu gì”..., rồi ông Cuông như tìm được câu trả lời về vai trò quản lý yếu kém khi nhắc lại câu trả lời của một thành viên Chính phủ từng trả lời đại biểu trước Quốc hội vấn đề này: "Tiền cấp rồi, người ta làm gì... tùy họ”!
Văn hóa từ chức còn xa lạ
Nhận thức về nhận trách nhiệm và văn hóa từ chức của người điều hành ở ta là... xa lạ nên ông Cuông kiên quyết: "Để lại hậu quả như thế, ở chính phủ các nước đã có vài ba đại diện chính phủ lên tiếng xin từ chức rồi, nhưng ở nước ta thì chưa. Nên tại kỳ họp này, Quốc hội phải làm rõ nguyên nhân, trách nhiệm của Chính phủ, Thủ tướng, Phó thủ tướng phụ trách ngành, bộ trưởng bộ chủ quản... chứ không thể nêu chung chung như các báo cáo của Chính phủ".
SGTT tiếp tục cập nhật thông tin buổi thảo luận về tình hình thực hiện phát triển kinh tế-xã hội này.
CHÍ HIẾU ghi
_______________
(Nguồn: Sài Gòn Tiếp thị)
Người Việt hay có thói quen tự bó đầu mình. Tự đóng khung, tự khoanh vùng, tự cấm đoán, tự biên tập, tự cột nhốt chính những suy nghĩ trong đầu. Họ tự cấm mình trước khi chính quyền cấm.
Tôi quen một người bạn Mỹ. Anh ta đang nghiền ngẫm một đề tài khá thú vị về thực trạng xã hội Việt Nam và quá trình xây dựng XHCN ở miền Bắc trong giai đoạn cải cách ruộng đất.
Với người Việt, khi nghe nhắc đến đề tài này, tôi cam đoan cứ 9 người thì có đến... 11 người lắc đầu ngoày ngoạy, xong buông ngay một câu “nhạy cảm”! Tôi đã “thách” một vị giáo sư đầu ngành rằng: giả sử tôi đăng ký đề tài cho một luận án tiến sĩ “Phóng sự (hoặc thơ ca, văn xuôi, văn học) Việt Nam trong giai đoạn cải cách ruộng đất” liệu anh có dám ok không? Điều tôi nhận được dĩ nhiên là cái lắc đầu kèm câu “nhạy cảm” và khuyên nên... tránh!
Hơn nửa thế kỷ rồi. Giỏi lắm chỉ thấy dăm ba phim truyện và vài cuốn tiểu thuyết bóng gió dựng lôi chuyện thời này.
Trong khi đó, một đề tài hết sức “nhạy cảm” kia lại khởi phát từ một người Mỹ. Ngạc nhiên hơn khi nghe anh tiết lộ: ngay cả Bộ Quốc phòng cũng tạo điều kiện rất dễ dàng cho anh thoải mái vào tìm sục trong kho tư liệu quốc phòng.
Rõ ràng, có ai ngăn cấm chuyện này đâu nhỉ? Tôi chưa thấy chưa nghe về bất kỳ một văn bản chỉ đạo ở bất cứ cấp nào cấm đoán việc nói- nhắc hay viết- kể chi về chuyện này. Thậm chí ngay thời đó, đảng đã nhận sai, chính cụ Hồ Chí Minh đã thừa nhận đảng sai lầm, công khai đứng ra xin lỗi đồng bào và khóc đấy thôi.
Thế thì tại sao ai cũng ngại, ai cũng né tránh?
Không biết tự bao giờ và vì sao, người Việt hay có thói quen tự bó đầu mình. Nhiều chuyện chả ai cấm đoán cả, nhưng tự mình cứ ngăn cấm mình, ngăn cấm cả trong suy nghĩ, chứ chưa nói đến việc viết hay làm.
Báo chí cũng vậy. Nhà báo/blogger Phan Văn Tú có một câu nghe khá... chua: “Trong đầu thằng nhà báo Việt nào hình như cũng có một cái kéo. Nó tự cắt nó trước khi bị cắt”.
Không ít, nếu không muốn nói là đại đa số người Việt đã nhiễm nếp tự đóng khung, tự khoanh vùng, tự cấm đoán, tự biên tập, tự cột nhốt chính những suy nghĩ trong đầu. Họ tự cấm mình trước khi chính quyền cấm. Tự cấm cả những điều chả ai cấm cả.
Vì thế, một khi có người nghĩ khác, nhìn khác nói khác một tí là tức khắc bị... nhìn khác ngay! Tôi biết vài người, lỡ mạnh miệng tí xong chả ai dám ngồi gần vì ai cũng sợ liên lụy. Hề hơn: khi có người dám nghĩ khác viết khác một tí (trong đó có tôi) bèn ngay tức thời bị đám đông im lặng theo nếp tự bó đầu kia qui chụp là “chim mồi” của an ninh hoặc tình báo!? Bởi theo họ: chỉ có thể là quân an ninh hay tình báo mới dám viết những điều “nhạy cảm” thế!
Năm rồi, khi tôi viết “Chấm điểm Thủ tướng”, thấy ai cũng sợ. Thậm chí có người đồn kháo sắp bắt thằng Nhất đến nơi rồi. Nghe mà cứ buồn cười vãi. Có luật pháp nào lại đi bắt giam một công dân viết bài chấm điểm, nhận xét về những ưu khuyết cho Thủ tướng của mình không nhỉ? Chả có qui định nào bắt anh phải chấm cho Thủ tướng điểm 10 mà không được phép chấm điểm zero!
Cái nỗi sợ, sống trong sợ hãi, nhìn đâu cũng sợ, nhìn đâu cũng ra “nhạy cảm” và thói tự trói đầu mình với một người chả sao, nhưng một khi nó đã nhiễm thành số đông, thành thói tính của cả một thế hệ, cả một... dân tộc, thì quả thực nguy nan!
Nhiều khi chính cái nhà xí di động mới là thứ cứu trợ nhân văn nhất, chứ không phải mì tôm hoặc phong bì!
Tôi biết nhiều người, nhiều tổ chức cứu trợ đã âm thầm, lặng lẽ về với dân, san sẻ đến từng gói mì tôm, thậm chí từng gói cơm nắm muối vừng cho đồng bào vùng lũ. Tôi biết và thấy nhiều đoàn xe nối đuôi nhau dằng dặc trên những chặng đường về với dân vùng lũ nhưng trên thành xe chỉ vỏn vẹn mấy chữ “Nghĩa đồng bào”, không biết họ là ai, đơn vị cá nhân tổ chức nào, chẳng thấy treo lô-gô hay... thương hiệu gì. Tôi biết và tận mắt thấy trong những ngày này, nhiều đoàn cứu trợ bọc cơm trải chiếu ngồi ăn với đồng bào ngay giữa xóm. Tôi biết và thấy nhiều đoàn cứu trợ vừa ngồi trên xe vừa lôi cơm hộp, bánh mì ra ăn. Tôi biết nhiều đoàn cứu trợ lẳng lặng đến, lẳng lặng đi, không báo chí, không quay phim, không cờ phướn băng rôn. Nhưng những ấn tượng, tấm lòng họ để lại, đọng lại trong dân vùng lũ là sâu sắc và nghĩa tình, cảm động.
Nhưng...
Lũ lụt rồi cũng qua. Nhưng lại thêm một cơn lũ khác, cơn lũ mà nhà thơ Bùi Hoàng Tám chua chát gọi là: lũ khách! “Từng đoàn, từng đoàn về thăm hỏi và hóa đơn trong các nhà hàng, khách sạn cứ dày lên mỗi ngày. Lũ về đã sợ, quan chức hội họp, tiếp đón khách còn đáng sợ hơn cả lũ lụt. Khách sạn ở rốn lũ Hương Khê lúc nào cũng rầm rập quan khách”. Khách đến mức nhiều địa phương, các tổ chức Mật trận, đoàn thể và chính quyền không còn thời gian đâu để tiếp. Không tiếp thì sợ mất lòng, tiếp thì còn thời gian đâu để cứu trợ, phân phát hàng cho dân, để lo việc khác? Đã mang tiếng đi cứu trợ thì tự rút tiền túi ra, sao nỡ để địa phương phải tiếp mời? Những cuộc “đánh chén” sau khi kết thúc các cuộc “hành quân” cứu trợ giữa vùng lũ là những hình ảnh phản cảm, và đôi khi nó phản lại chính mục đích và ý nghĩa cao cả của công tác thiện nguyện.
Cứu trợ cũng phải có văn hóa. Tầng nấc văn hóa của việc thiện nguyện là ở cách cho chứ không ở của cho. Ông bà xưa có câu “của cho không bằng cách cho” là vì thế. Sao đi cứu trợ lại cứ phải trống giong cờ mở? Sao nước rút rồi không chọn đường ráo đi cho tiện, lại cứ xắn quần lôi dân ra đứng ngập đầu gối giữa ruộng nước để trao phong bì và mì tôm? Sao nước lũ đã rút cả tuần, đường đã khô ráo lại không đi mà cứ trèo lên xuồng đẩy ra giữa ruộng nước rồi gọi bà con ra trao quà để quay phim? Vì sao nhiều đoàn cứu trợ cứ đòi phải có báo chí quay phim chụp ảnh, phải có truyền hình thì mới chịu phát quà cho dân? Sao giữa lúc lũ ngập, người ta cần mì tôm nhai cho đỡ đói thì anh lại phi ca- nô ra chìa phát phong bì? Đến khi nước rút hết rồi, mì tôm cứu trợ ăn phát ngán rồi, người ta cần tiền để mua sắm vật dụng, sửa sang dựng lại nhà cửa thì anh lại kêu dân ra dàn hàng ngang giữa hội trường để phát... mì tôm?
Có trăm nghìn cách cho. Đâu đến mức cứ phải lôi những đứa trẻ đầu vấn khăn tang ra dàn hàng ngang trước bàn thờ nghi ngút khói hương để trao phong bì, mì tôm và quay phim chụp ảnh?
Mì tôm là thứ dễ... nhai nhất, dễ cứu đói kịp thời nhất, tiện nhất trong các chiến dịch cứu trợ, nhất là cứu trợ lũ lụt. Nhưng đâu chỉ mì tôm và có nhất nhất lúc nào khi nào chỗ nào và đoàn nào cũng ngùn ngụt mì tôm?
Nhìn những thùng mì tôm chất cao như núi, nhiều lúc chợt hỏi: ai là người hưởng lợi nhất sau những trận lũ thế này? Nhiều khi, lũ vô tình giúp các nhà sản xuất mì gói giải quyết nhanh nạn tồn kho, hàng xuất nhanh bằng cả mấy năm ròng bươn chải tìm kiếm thị trường. Cũng không quá khi nghe nhiều nơi dân kêu “cứu trợ cái chi cũng được, nhưng xin đừng đưa mì tôm về nữa!”.
Nhìn qua Thái Lan, lũ cũng ngập tràn, người ta cũng ra quân cứu trợ rầm rộ. Nhưng có thấy họ phát hay... ném mì tôm ào ào như ta đâu? Thay vào mì tôm là những bếp ăn di động, thuốc chống nước ăn chân, thuốc xoa chống muỗi, thuyền cá nhân, thậm chí cả băng vệ sinh phụ nữ và... nhà xí di động.
Những lúc này, nhiều khi chính cái nhà xí di động mới là thứ cứu trợ nhân văn nhất!
Lũ đã cướp đi quá nhiều thứ rồi. Đừng để mục đích và ý nghĩa cao đẹp, thậm chí cả lòng tin vào công tác thiện nguyện cũng bị cướp trôi mất hoặc... vấy bẩn.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp: 100 tuổi đời, 70 tuổi Đảng.
Đang mùa đại hội, nghe thiên hạ đồn đoán về danh sách ai đi ai ở và việc chọn ngôi vị, lại lẩn thẩn muốn viết những dòng này.
Giữa lúc làn sóng bài Hoa đang inh ỏm, chắc chắn bài viết này sẽ bị ném đá dữ dội. Tuy nhiên, bình tâm ngẫm lại, trong hàng núi những ứng xử, mưu mô thâm hiểm của người Trung Hoa, vẫn cần phải nhìn để học họ nhiều điều. Ngay cả quyết tâm “thay đổi hệ thống chính trị” đang được khởi xướng từ chính vị Thủ tướng đương nhiệm họ Ôn cũng là điều đáng để giật mình.
Tôi chưa tin lắm vào sự thay đổi này, bởi chưa chắc ông Ôn Thủ tướng đã làm xoay chuyển được điều gì to tát lắm. Thế nhưng, quyết tâm của người đứng đầu Chính phủ rất rõ. Đặc biệt là ông nói, ông khởi xướng ngay từ khi còn đương nhiệm. Nó rất khác với các lãnh tụ Việt, chỉ nói hay, chỉ nổ như bắp rang, chỉ vung tay múa chân, chỉ mở miệng kêu gọi dân chủ dân tớ khi đã nghỉ hưu về vườn.
Khi đương chức Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, nhận thấy tham nhũng đã di căn vào trong máu đảng, nhiễm tới tận thiên triều, Giang Trạch Dân đã mạnh bạo khởi xướng một chiến dịch “trị đảng”. Ông nói “muốn trị quốc phải trị đảng!”. Trong khi đó, phía Việt Nam chúng ta cũng chạy theo mở một chiến dịch nhưng gọi mềm đi là “xây dựng và chỉnh đốn đảng”. Thậm chí khi đó có bài viết của tôi đưa chữ chỉnh đốn lên trước chữ xây dựng bèn bị nhắc nhở.
Kết cuộc, hàng loạt những quan chức chóp bu trong bộ máy đảng Cộng sản Trung Quốc bị thanh trừng, cả những lão hàng Bộ Chính trị cũng bị kết án, bị tử hình. Còn phía Việt Nam mình, xây dựng được gì và chỉnh đốn được gì?
Hơn 30 năm trước, khi quyết định thử nghiệm mô hình đặc khu kinh tế Thẩm Quyến, nhiều người khuyên can. Nhưng Đặng Tiểu Bình vung tay chém lên... Trời và nói một câu bất hủ: Nếu mất thì chỉ mất mỗi Thẩm Quyến, còn được thì được cả nước Trung Hoa!
30 năm sau, thực tế chứng minh người Trung Quốc được hay mất trong mô hình Thẩm Quyến. Nhìn cách người Trung Quốc lấy lại Hồng Kông, Ma Kao và đang quăng bủa lưới kéo Đài Loan, khiến kẻ thù nhiều lúc cũng phải... vỗ tay!
Nhìn ra cả thế giới, cũng không có dân tộc nào, quốc gia nào dám chấp nhận mô hình “một quốc gia hai chế độ” như Trung Quốc. Ngay từ khi các quốc gia trong phe XHCN còn đủ mạnh làm đối trọng, Trung Quốc đã dám đứng riêng ra, dám bảo họ xây dựng một mô hình XHCN khác, mô hình XHCN mang màu sắc Trung Quốc.
Trung Quốc mỗi ngày một mạnh lên. Vị thế (tất nhiên là cả mưu mô toan tính) của người Tàu khiến ngay cả người Mỹ và thế giới phải kiêng nể, dè chừng. Nhìn vào sự vùng dậy lớn mạnh lên của người Tàu, thấy mỗi giai thời họ đều có được một nhân vật đủ sức khuynh loát, vai trò cá nhân đủ sức làm xoay chuyển thời cuộc. Mỗi một giai đoạn phát triển của đất nước Trung Hoa luôn gắn liền với dấu ấn cá nhân của một con người cụ thể. Điều này ngay cả người Mỹ cũng thua.
Hình như trong tư duy người Tàu, họ chọn vị thuyền trưởng cầm lái trước rồi mới chọn đội ngũ thợ chèo sau. Ví như ngay từ bây giờ, khi Ôn Thủ tướng còn đương quyền, còn đang lớn tiếng hô hào đòi “thay đổi hệ thống chính trị”, thì cả thế giới đã biết gần như chắc chắn người kế vị cầm lái con thuyền Trung Hoa trong giai đoạn hậu Ôn là ai rồi.
Còn người Việt ta làm ngược lại, chọn tốp thợ chèo trước rồi trong cái đám thợ chèo ấy mới so đũa chọn người cầm lái. Cũng vì thế mà cứ mỗi kỳ chọn, trong cái đám đũa kia lại hục hịch đấm đá nhau ỏm tỏi đến loạn cả thiên triều. Để rồi chẳng ông nào chịu ông nào, một đội ngũ làng nhàng chẳng ai hơn ai, có việc chi cũng nhìn qua ngó lại chả ai dám quyết, cũng phải họp để giơ tay lấy số đông. Cứ như Trung Quốc, kiểu vương quyền gia trưởng phong kiến đấy, nhưng lại tránh được loạn quyền, tránh được nạn đấm đá giành tranh nhau trước những kỳ đại hội.
Với Việt Nam, có lẽ sau thời Hồ Chí Minh, ngoài Hồ Chí Minh, duy nhất ông Lê Duẩn có thời được coi là nắm quyền khuynh loát, tiếng nói, quyền uy và vai trò cá nhân sai khiến, lay chuyển được cả một bộ máy.
Để thay chuyển tình thế đất nước, Việt Nam cần có một Hồ Chí Minh 2, hay chí ít cũng phải một nhân vật cỡ Lê Duẩn 2. Chứ nhìn trông vào đội ngũ hiện thời, một đội ngũ làng nhàng chẳng ai hơn ai, có việc chi cũng nhìn qua ngó lại chả ai dám quyết, cũng phải họp để giơ tay lấy số đông, thì chẳng mong đợi có được sự thay chuyển lớn lao nào.
Vì thế, chiếu với 3 điều Talawas đang... trưng cầu dân ý, tôi thấy việc hệ trọng bậc nhất của Việt Nam hiện nay là: không tìm ra được một nhân vật đủ tài năng và bản lĩnh để khuynh loát cái đám đông chuyên nhìn nhau gật gù. Còn hỏi nếu được cầm quyền tuyệt đối tại Việt Nam trong vòng 24 tiếng đồng hồ, anh sẽ làm gì thì đó là một câu hỏi hết sức vớ vẩn. 24 tiếng chưa đủ để xướng danh “tôi là Thủ tướng”!
Và tất nhiên khi đó chỉ cần nhìn trông vào tay thuyền trưởng này, sẽ đoán định được nó đi đến đâu trong những thời khắc 2010, 2020 và 2030, hoặc xa hơn nữa!
Ở Anh, thời ông Blair cầm quyền, mỗi buổi sáng nội các đọc tất cả các báo xem dư luận nói gì về mình để điều chỉnh. Đó là một nội các theo khái niệm chính trị trình diễn. Trình diễn không có nghĩa là xấu. Nó tạo nên hình ảnh thiện cảm của chính khách đối với dư luận. (Bài viết của tác giả Thổ Dân gửi cho Trương Duy Nhất blog từ hôm còn đang đỉnh lũ, nhưng vì bị hacker tấn công trong những ngày qua nên không post được. Nay xin post hầu bạn đọc).
Hôm trước ông Nguyễn Thanh Bình, Bí thư tỉnh Hà Tĩnh xuất hiện với chiếc áo sơ mi trắng muốt, tay cầm dù. Hình ảnh “sạch sẽ” giữa lũ lụt đầy trời đó bị cộng đồng mạng chỉ trích mạnh mẽ. Hôm nay (19.10), ông Bình dường như rút kinh nghiệm, xuất hiện trở lại với chiếc áo mưa và áo phao màu đỏ, đang chuyển mì tôm cho bà con vùng lũ.
Cả hai hình ảnh đó đều bị lệch pha. Có thể nói, hiện nay thiên tai đang thử thách vai trò và năng lực của các nhà lãnh đạo. Với tư cách là người đứng đầu một địa phương, lẽ ra ông Bình phải thể hiện hình ảnh một vị chỉ huy thực sự trong những tình huống khẩn cấp như vậy. Việc chuyển mì tôm cho dân, đã có người khác lo. Ông phải lo chuyện lớn hơn!
Công tác cứu hộ cứu nạn phụ thuộc rất nhiều vào vai trò của người Tổng chỉ huy. Năm 1999, ông Lê Trí Tập, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam đã đưa ra một quyết định táo bạo cứu hồ chứa nước Phú Ninh trong tình trạng như “trứng treo đầu đẳng”. Điều đó không phải là liều lĩnh vì ông Tập có chuyên môn kỹ sư thủy lợi. Cả một nhiệm kỳ làm Chủ tịch tỉnh ít nổi bật, lúc về hưu ông được vinh danh nhờ sự kiện trên. Chừng đó thôi cũng để người ta nhớ…
Năm 2006, Chính phủ ra một quyết định chưa có trong tiền lệ là lập Ban chỉ huy tiền phương tại Đà Nẵng để chống bão số 5, số 6. Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng được trao “thượng phương bảo kiếm” với vai trò tổng chỉ huy. Tuy chỉ hứa là “sẽ cách chức nếu thiếu trách nhiệm” nhưng bộ máy cứu hộ cứu nạn bên dưới răm rắp. Cuộc di dời lịch sử mấy chục vạn dân trong hai cơn bão trên thành công, thiệt hại thấp nhất, dư luận nức lòng!
Ở Anh, thời ông Blair cầm quyền, mỗi buổi sáng nội các đọc tất cả các báo xem dư luận nói gì về mình để điều chỉnh. Đó là một nội các theo khái niệm chính trị trình diễn. Trình diễn không có nghĩa là xấu. Nó tạo nên hình ảnh thiện cảm của chính khách đối với dư luận. Trong vấn đề này, Putin là bậc thầy qua các sự kiện tàu Kurk, khủng bố trường Beslan… Ở đây tôi không bàn đến trách nhiệm!
Xem ra lãnh đạo phải học cách xuất hiện trước công chúng đúng lúc. Không cần học đâu xa. Chỉ cần học ông Lê Huy Ngọ, nguyên Bộ trưởng Bộ NN-PTNT. Tôi có vài lần theo ông này đi vùng bão lũ. Không bao giờ ông nhìn vào ống kính phóng viên. Đôi mắt tưởng như kém tinh tường của ông luôn liếc xéo xem phóng viên ở vị trí nào. Ngay lập tức, ông bước vào khuôn hình như một tài tử Holywood diễn giỏi trong những cú traveling!
THỔ DÂN
Văn hóa mạng có những điều không thể và không bao giờ xóa nổi.
Hacker, tôi biết họ phải là những người giỏi, rất giỏi, những tay siêu hạng về trình độ IT.
Tuy nhiên, tôi cứ thắc mắc hoài vì sao họ giỏi thế, thông thạo thế lại đi chọn phương cách delete? Văn hóa mạng có những điều không thể và không bao giờ xóa nổi.
Những ngày qua, trang blog này bị hacker xóa đi mấy chục bài quan trọng cùng hàng nghìn comment của bạn đọc và nhiều dữ liệu khác. Có thể hàng trăm, hàng nghìn comment không phục hồi được, nhưng lập tức sẽ có nhiều hơn những comment khác từ nhiều bạn đọc hơn. Có thể nhất thời xóa được hàng chục, hàng trăm, thậm chí xóa sạch cả trang blog này. Nhưng một phút trên mạng bằng cả... nghìn năm, nhất là với những trang có lượng bạn đọc đông. Một bài viết, dù mới chỉ post lên vài phút, thậm chí vài giây, sẽ ngay lập tức được ghi nhớ, liên kết và nhân ra hàng triệu triệu bản.
Mà giả như có thể xóa được tất tật, kể cả bộ nhớ cache của gã Google khổng lồ và vĩ đại, thì cũng không thể và không bao giờ xóa được những suy nghĩ trong đầu thằng Trương Duy Nhất này.
Mặt khác, động tác delete vô tình lại thành một phương cách PR công hiệu cho Trương Duy Nhất blog, giúp nhiều người biết đến hơn và nhiều người tìm đọc hơn.
Vậy thì tại sao lại xóa, xóa để làm gì?
Đến nay, Trương Duy Nhất blog đã trở lại bình thường. Những bài viết bị xóa đã được post lại đầy đủ. Xin cảm ơn người quản trị của trang chủ Vnweblogs đã nhiệt tình giúp đỡ kịp thời và ra tay cứu được trang blog này. Xin cảm ơn sự quan tâm chia sẻ và tấm lòng của đông đảo bạn đọc gần xa.
Hiện hộp thư truongduynhat@gmail.com đã bị loại bỏ. Mọi thư từ từ hộp thư này là giả mạo. 2 hộp thư mới (hộp thư truongduynhat@vnn.vn vẫn giữ nguyên không đổi) của Trương Duy Nhất ghi ở dưới chân trang blog này. Trang blog truongduynhat.wordpress.com cũng không còn là trang dự phòng của Nhất nữa.
Và điều quan trọng tôi cần nhắc lại: Trước đây, có người đã cho rằng Trương Duy Nhất blog có nhiều bài viết với “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội”. Khi đó tôi đã trả lời rằng: Nếu chỉ đọc thấy trên trang này “thái độ tiêu cực, thiếu ý thức xây dựng, thậm chí kích động dư luận xã hội”, thì chính họ mới là người tiêu cực, thiếu ý thức và kích động, thậm chí là… phản động!
Trương Duy Nhất blog không phải là trang lề trái, và càng không bao giờ là trang phản động.
Trương Duy Nhất blog bị tin tặc tấn công trong khoảng thời gian từ 12 giờ đến 13 giờ 30 trưa nay 19-10. Tin tặc chiếm passwod xóa hàng loạt bài và lấy dữ liệu. Hiện trang dự phòng truongduynhat.wordpress.com cũng đã bị xóa toàn bộ và thay vào bằng một nội dung khác. Một số trang khác cũng đang có hiện tượng giả danh Trương Duy Nhất để post những bài "lạ".
Được sự giúp đỡ của Admin trang chủ Vnweblogs, hiện đã tạm thời chiếm lại được quyền admin. Tuy nhiên không thể phục hồi được hàng loạt bài đã bị chiếm xóa. Và thật sự chưa biết tiếp theo sẽ thế nào.
Hơn nữa, hộp thư điện tử truongduynhat@gmail.com cũng đã bị chiếm đoạt passwod. Mọi thư từ từ hộp thư này gửi đi tính từ khoảng 12 giờ trưa nay trở đi không phải là thư của Trương Duy Nhất.
Tối nay, thêm một lần nữa, tin tặc lại chiếm passwod lần thứ 2. Mặc dù lại phải nhờ Admin trang chủ Vnweblogs thêm một lần nữa chiếm quyền admin, nhưng chưa biết sẽ giữ được tiếp không. Vì thế, mọi bài viết, thư từ và ý kiến mang tên Trương Duy Nhất từ nay sẽ là giả danh cho đến khi nào tôi có thông báo tiếp theo.
Trân trọng cảm ơn và mong nhận được sự cảm thông, chia sẻ của bạn đọc!
TRƯƠNG DUY NHẤT

Bài cũ, chuyện cũ cách đây 4 năm, tôi viết bài báo này đăng trên Đại Đoàn Kết. Post lại để thêm một lần nữa không thừa khi nhắc gợi đến ý thức quan chức.
Chuyện mới:
Miền Trung, trong đó các tỉnh nặng nhất là Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An vừa qua 2 trận lũ kinh hoàng được cho là chưa từng thấy trong lịch sử. Trên 100 người chết, hàng vạn ngôi nhà sụp trôi và ngập chìm trong biển nước. Thế nhưng, đã có nhiều biểu hiện thờ ơ và ứng xử thiếu trách nhiệm, phản cảm của không ít những quan chức và… đại gia ngay giữa vùng rốn lũ đau thương này.
Đại hội đảng bộ tỉnh Nghệ An vẫn khai mạc trọng thể sáng 16-10 trong nườm nượp cờ đỏ và băng rôn căng ngợp phố, khi mà lũ lụt đã tràn về nhấn chìm nhiều làng mạc, tràn ngập nhiều ngả đường thành Vinh, hàng vạn ngôi nhà chìm trong nước, dân tình táo tác chạy lũ và bu bám trên nóc nhà, ngọn cây kêu cứu.
Các đại gia khắp 3 miền toàn cỡ “doanh nhân văn hóa” thì kéo nhau nườm nượp về ngay giữa vùng rốn lũ Quảng Bình để mở hội thi tennis doanh nhân toàn quốc với một “gala” rượu chè nhảy múa phè phỡn tưng bừng.
Nhớ lại một chuyện cách đây 4 năm, tôi viết bài báo này đăng trên Đại Đoàn Kết. Bài cũ, chuyện cũ nhưng bài học không bao giờ cũ. Post lại theo đề nghị của một số bạn đọc để thêm một lần nữa không thừa khi nhắc gợi đến ý thức quan chức.
Chuyện cũ:
BÍ THƯ & CHỦ TỊCH TỈNH BỎ DÂN TRONG BÃO LŨ
RA NƯỚC NGOÀI GIAO LƯU
Chuyện nực cười đến độ… phẫn uất trong dư luận dân chúng Quảng Bình suốt những ngày qua. Giữa lúc bão lũ đang hoành hành, tàn phá và gây bao tang thưong cho đồng bào tại địa phưong thì Bí thư tỉnh uỷ và Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình lại thản nhiên bỏ mặc dân trong bão lũ, ung dung dẫn đoàn quan chức hùng hậu đi công cán nước ngoài.
Sáng 1-10, bão Xangsane tràn vào tàn phá tan hoang các tỉnh thành miền Trung từ Nghệ An đến Bình Định. Thủ tướng Chính phủ liên tục phát công điện khẩn yêu cầu lãnh đạo các địa phương trong khu vực tập trung chống bão lũ. Trong đó có nội dung hoãn tất cả các cuộc họp không cần thiết. Cán bộ đi công tác phải quay về địa phương chỉ đạo chống bão.
Tại Quảng Bình, sau bão, lại đến lượt lũ lớn tràn về tàn phá các làng mạc. Nhiều người chết, hàng vạn ngôi nhà bị lũ nhấn chìm, tính mạng hàng vạn ngưòi dân bị đe dọa. Thế nhưng… mặc bão lũ, mặc dân! Sáng 2-10, khi lũ đang lên tràn ngập các địa phương trong tỉnh, ông Hà Hùng Cường, Bí thư Tỉnh uỷ và Chủ tịch UBND tỉnh Phan Lâm Phương lại thản nhiên rời Đồng Hới, ung dung dẫn một đoàn quan chức cấp cao hùng hậu của tỉnh với đoàn xe cảnh sát dẫn đường hú còi ầm ĩ băng qua mưa lũ sang Lào gọi là để… giao lưu, gặp gỡ theo chương trình thường niên với hai tỉnh Xa- vẳn- na- khẹt và Khăm- Muộn. Họ ở mãi bên Lào cho đến một tuần sau, ngày 6-10 mới chịu quay về. Cùng đi gồm nhiều giám đốc các cơ quan quan trọng có trách nhiệm phòng chống lụt bão và tìm kiếm cứu nạn ở địa phương như Giám đốc Công an, Giám đốc sở NN-PTNT, Chánh văn phòng tỉnh uỷ, Chủ tịch, Bí thư, quan chức chủ chốt nhiều huyện…
Khi đó, thấy tình thế… nguy nan, bão lũ ngày một khủng khiếp, đã có một số cán bộ can gián, đưa ra yêu cầu hoãn chuyến đi để ở nhà tập trung chỉ đạo chống bão lũ cứu dân. Tiếc thay, đề nghị này đã không nhận được sự đồng tình của ông Bí thư và Chủ tịch tỉnh.
Sáng 2-10, đoàn lên đường thì hoàn lưu bão gây mưa to, lũ bắt đầu lên tràn ngập các địa phương trong tỉnh, uy hiếp tính mạng của hàng vạn đồng bào. Đặc biệt nghiêm trọng là lũ đã bao vây và cô lập nhiều làng mạc, thôn bản tại huyện vùng cao Tuyên Hoá. Gần 600 hộ đồng bào dân tộc Mã Liềng xã Thượng Hoá đã không còn một thứ gì để ăn. Hết gạo, hết lương thực, họ phải vào rừng đào bới củ mài củ nhút. Vậy nhưng mài nhút cùng không đủ, nhiều hộ đồng bào ngất lả trong cơn đói. Suốt trong một tuần, tức thời gian mà đoàn của ông Bí thư và Chủ tịch tỉnh vẫn ở nước ngoài, chỉ riêng huyện Tuyên Hoá đã có gần một vạn dân đói không có gì cho vào miệng, nhưng đã không có một quan chức nào lên thăm và đem gạo, lương thực, thuốc men lên cứu đồng bào.
Mãi đến ngày 9-10, khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lệnh yêu cầu Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình phải khẩn cấp kiểm tra và tổ chức cứu đói cho dân. Lúc đó mới thấy vài vị lãnh đạo của tỉnh tiền hô hậu ủng vác gạo lên cứu đồng bào.
Cơn bão Xangsane của đất trời cũng đã qua đi. Nhưng vẫn còn đó trên vùng đất Quảng Bình nghèo khó những "cơn bão khác" xót cay và tê tái lòng người.

Trong khi cả Bí thư và Chủ tịch tỉnh cùng một đoàn quan chức hùng hậu thản nhiên bỏ dân trong bão lũ để ra nước ngoài giao lưu, thì những nhà báo họ đã bơi về với dân bằng những phương tiện như thế này đây.

TRƯƠNG DUY NHẤT
Báo Đại Đoàn Kết số 80, ngày 13-10-2006
_______________
(Ông Hà Hùng Cường Bí thư sau đó được điều ra trung ương giữ chức Bộ trưởng Tư pháp, ông Phan Lâm Phương Chủ tịch thì vừa nghỉ hưu cuối năm ngoái).
______________________________________________

Toàn cảnh khai mạc đại hội đảng bộ tỉnh Nghệ An ngày 16-10

Giải tennis doanh nhân toàn quốc tại Quảng Bình chiều 17-10




Và những hình ảnh màn trời chiếu đất, leo lên nóc nhà thoát thân của cư dân vùng lũ Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình trong những ngày 15, 16, 17-10 (ảnh của Tiền Phong, Tuổi Trẻ và Giáo dục & Thời đại).
Một bài viết đọc khá đau về người giàu xứ Bọ (Quảng Bình). Tác giả lại chính là người xứ Bọ.
LẠ CHO DÂN BỌ NHÀ TUI!
Sáng, chạy ngang café Coco thấy một trời xe. Dân bọ nhà tui bữa ni sang thiệt, đi xe hơi uống café đến nỗi chật không chỗ đậu. Toàn xe hạng xịn. Xã hội phát triển và phân hóa đến kinh ngạc.
Rồi nghĩ mà cười méo cả mỏ. Cả hai đợt lũ liên tục này, người ta ở tứ phương về làm từ thiện cho dân mình, còn ở Quảng bọ nhà tui các đại gia tuyệt nhiên nín lặng. Không ai bỏ ra một xu rách.
Ngẫm lại nữa, bao nhiêu người đi ra làm ăn phơi phới, lúc nào cũng múa miệng, tự xưng đại gia này nọ, nhưng cũng không có người nào nhìn lại quê hương. (Chuyện này thì tui thấy khác người Quảng Nam , mỗi lần bão lũ, người Quảng Nam tìm về quê rất nhiều).
Chiều ni có người đến thăm ba tui nói một câu vui vẻ vô tình, “nghe nói con Hồ Ngọc Hà nó lấy thằng gì đô la đó mà đợt ni không thấy hắn mang được thùng mì tôm nào về hè”. Tui giật mình, nghĩ lại câu nói của ông khách vừa buồn cười vừa xót xa. Tui nghĩ phải, tỉnh tui có cái tập đoàn Trường Thịnh to đùng, nghe nói nhà có đám giỗ lãnh đạo thượng tầng cũng về dự, thế mà nó cũng chẳng bỏ ra một xu cho người vùng lũ. Nó đang bận tài trợ cho giải tennis doanh nhân toàn quốc.
Nói một hồi họ bảo mình khùng, thấy người ta giàu thì đố kỵ, nhưng tui không thể không nói. Trong cuộc đời tui ngạc nhiên nhất là mấy cha làm giàu bằng đất đai và rừng của nhân dân thì chưa bao giờ ủng hộ bão lụt lấy một đồng. Nhìn ông Đức Gia Lai, người giàu nhất VN thì biết. Ông ta phá nát rừng VN, sang phá rừng Lào, Căm pu chia nhưng tui chưa từng thấy ông ủng hộ vùng bão lụt bao giờ. Thiệt là lạ.
Tỉnh tui có nhiều doanh nghiệp được sao này sao nọ, thế mà Tỉnh đoàn thuê xe chở hàng đi cứu trợ chưa kịp trả tiền nó cho người đến đòi trèo trẹo (nghe đâu còn nợ mấy chục chuyến xe, mỗi chuyến 2-3 triệu đ). Thế mà các doanh nghiệp quê tui không thể giúp được lấy một doanh nghiệp một chuyến xe.
Dịp này, mua hàng cứu trợ tại quê tui, họ thổi giá lên ngát ngưỡng và giải quyết hàng tồn đọng ào ào, coi chừng!
Người giàu tỉnh tui răng lạ rứa hè?
_______________
(Nguồn: Nguyễn Thế Thịnh blog)

Siêu mẫu Thái Hà vừa có sáng kiến khá độc đáo và ấn tượng: xé báo làm đồ lót thời trang.
Cũng may, mấy tờ báo “được” xé để làm quần áo lót che thân siêu mẫu chỉ là báo ngoại chứ không phải báo nội!













_______________
(Nguồn: Zing- Đẹp)

Các doanh nhân Việt đang mở hội thi tennis để chào mừng… bão lụt ngay giữa vùng tâm lũ Quảng Bình!
Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An đang chìm trong biển lũ. Lũ chồng lên lũ, đau thương chất chồng lên đau thương. Lại thêm hàng vạn vạn những ngôi nhà chìm ngập sâu trong lũ. Lại tiếp tục có tin người chết, những xác chết không tìm ra chỗ để chôn. Những người dân đói rét đang phải trèo lên mái nhà, bu trên ngọn cây. Hàng vạn dân đang táo tác chạy lũ. Mưa vẫn như trút, tin về một cơn siêu bão kinh hoàng với tốc độ cấp 17 đang tiến vào biển Đông.
Trong lúc này các doanh nhân Việt đang làm gì? Họ đang hè thi nhau mở hội… tennis giữa vùng tâm lũ Quảng Bình. Trang blog Nguyễn Thế Thịnh đưa:
“Trong lúc này đây thì tại Sunspa resort ở Bảo Ninh (Đồng Hới, Quảng Bình), đang diễn ra giải tennis doanh nhân toàn quốc, banroll treo đầy đường. Trời mưa, nước lũ ngập phố, xe cấp cứu, xe cảnh sát, xe cứu trợ chạy xuôi chạy ngược, nhìn mấy cái banroll nó gai con mắt. Nghe nói đêm qua còn tổ chức gala rượu chè nhảy múa tưng bừng trong khi ngoài trời cơn mưa tầm tã, lũ ngập hết 6 huyện (trừ thành phố).
Cách đây mấy hôm, sau khi đài truyền hình tỉnh đưa tin hàng chục đoàn cứu trợ đến Quảng Bình thì chuyển sang phần truyền hình trực tiếp hoa hậu nghìn năm và mấy người đẹp õng à õng ẹo trên sân khấu.
Chúng nó quả là có khả năng siêu phàm khi nghĩ ra nhiều trò quỷ quái không tưởng nổi!” (Nguyễn Thế Thịnh blog).
Mở ti vi, kênh VTV3, sóng truyền hình quốc gia đang phát trực tiếp hội thi tennis kỳ quái này.
Nghe nói các doanh gia, đại gia đang hè thi nhau mở hội tennis này có bảo sau đó sẽ quyên góp tiền giúp đỡ đồng bào vùng lũ lụt.
Nói thật, giả nếu nhà tôi có bị thiệt hại, tôi cũng không thèm nhận những đồng tiền này!

Câu chuyện chiếc cầu, 3 tỷ đồng tài trợ bị từ chối tôi đã viết trong bài “Dân cần quan không vội” thêm một lần nữa khiến tôi giật mình kinh hoàng trước sự vô cảm, thái độ dửng dưng của quan chức chính quyền trước số phận đồng bào- Bài viết trên Vietnamnet sáng nay.
DANH NGHIỆP “XIN” TÀI TRỢ XÂY CẦU,
ĐỊA PHƯƠNG “KHINH” KHÔNG NHẬN
Các nhà hảo tâm đánh tiếng sẵn lòng góp sức xây cầu cho các ‘chim sáo’ qua sông tìm chữ. Thế nhưng, thái độ của lãnh đạo huyện Đông Giang lại như ngược chiều với bầu nhiệt huyết đang sôi của họ.
"Dân cần nhưng quan không vội"
Trong phóng sự ra ngày 9/10 của báo Tuổi Trẻ, hình ảnh những đứa trẻ thôn Phú Mưa, xã Jơ Ngây, huyện Đông Giang, tỉnh Quảng Nam hàng ngày phải dắt díu cõng nhau lội qua sông đến trường đã gây xúc động mạnh cho độc giả. Tuần Việt Nam đã ví như đàn ‘chim sáo qua sông‘ khi đề cập đến câu chuyện trên bài Phát ngôn & Hành động ngày 15/10.
Hình ảnh gợi nhớ lại cảnh những người dân đu dây ‘bay qua sông’ Poko của người dân huyện Ngọc Hồi (tỉnh Kon Tum) vài tháng trước. Sau khi những ‘người bay’ xuất hiện trên phương tiện truyền thông, nhiều nhà hảo tâm cùng một số cơ quan báo chí đã đứng ra quyên góp xây được 4 cây cầu qua sông Poko cho người dân.
Tương tự, bài phóng sự ‘chim sáo sang sông’ của Tuổi Trẻ ngay lập tức nhận được sự quan tâm của dư luận, các nhà hảo tâm cũng đánh tiếng sẵn lòng góp sức xây cầu cho các ‘chim sáo’ qua sông.
Thế nhưng, thái độ của lãnh đạo huyện Đông Giang lại như ngược chiều với bầu nhiệt huyết đang sôi của họ.
Ngày 13/10, trên blog của mình, nhà báo Trương Duy Nhất (báo Đại Đoàn Kết) tường thuật câu chuyện sau:
Sáng qua 12-10, một doanh nghiệp tại Đà Nẵng nhờ tôi báo cho lãnh đạo huyện Đông Giang hỏi xem yêu cầu thế nào để họ muốn giúp huyện xây cây cầu này. Tôi điện cho ông Đinh Thái Long, Chủ tịch huyện, số máy di động 0903… thông báo việc này và hỏi: tổng dự tính để xây một cây cầu như vậy ước bao nhiêu. Ông Long báo khoảng 3 tỷ. Vài phút sau, tôi điện báo lại lần 2 với ông Long: Họ muốn cho huyện trọn 3 tỷ để xây cây cầu này, xong cho ông Long số điện thoại của nhà hảo tâm nọ với lời dặn: ông điện ngay cho họ liên lạc xem thế nào để nhận tiền.
Chủ tịch Long ậm ừ. Chờ mãi đến sáng nay 13-10, vẫn chưa thấy ông Chủ tịch huyện cầm máy điện. Không biết ông đang bận chuyện gì? Hay ông quên? Hay ông nghĩ rằng việc xây cầu cho dân là không cần thiết? Hay huyện Đông Giang chê không muốn nhận?
Câu chuyện lập tức nhận được vô số phản hồi, bức xúc với thái độ của ông Chủ tịch huyện. Để làm rõ thực hư, phóng viên Tuần Việt Nam đã liên lạc với nhà báo Trương Duy Nhất và nhà hảo tâm nọ thì đều nhận được câu trả lời: cho đến thời điểm này (chiều 15/10), vẫn chẳng có ai từ huyện Đông Giang liên lạc với hai người về câu chuyện trên.
Nhà hảo tâm (GĐ một doanh nghiệp xây dựng, đề nghị không nêu tên vì lý do "không muốn bị hiểu lầm cố tình gây chuyện lùm xùm để đánh bóng tên tuổi") cho biết: Sau khi đọc bài phóng sự của Tuổi Trẻ, anh hết sức lo lắng cho tính mạng những đứa trẻ. Anh muốn tài trợ toàn bộ kinh phí xây cầu, số tiền 3 tỷ như ông Long nói, để cây cầu được xây càng nhanh càng tốt cho các em.
"Không muốn ra mặt nên nhờ anh Trương Duy Nhất liên hệ giùm, nhưng sự thờ ơ của phía Đông Giang làm tôi buồn quá. Vừa rồi tôi mới nghe loáng thoáng báo Dân Trí đã tổ chức quyên góp được 1,5 tỷ rồi. Tôi sẽ góp với Dân trí 500 triệu, bằng tiền mặt hoặc số vật liệu xây dựng tương đương", anh nói.
Còn nhà báo Trương Duy Nhất bức xúc: "Không những Đông Giang chẳng đoái hoài gì đến tâm huyết của doanh nghiệp, mà còn có cách ứng xử vô cùng kỳ lạ: thay vì gọi điện thoại trả lời (điện thoại Trương Duy Nhất đăng công khai trên blog) một người tên Đỗ Tài (trùng tên ông Phó chủ tịch thường trực huyện Đông Giang) vào blog của anh viết một comment như sau (nguyên văn):
"Kính gửi anh Trương Duy Nhất!
Sau khi đọc bài báo của anh với tiêu đề: "Dân cần nhưng quan không vội". Tôi đã liên lạc với anh Long, nguyên Chủ tịch UBND huyện Đông Giang (kể từ 24/9/2010 đã về nhận nhiệm vụ tại UBMTTQVN tỉnh) thì công nhận anh có điện thoại cho ảnh, nhưng do lúc đó anh Long đang dự lễ kỷ niệm tại tỉnh, nên có quên không điện lại. Tôi nghĩ việc này anh nên thông cảm, vì anh Long đã chuyển về tỉnh, không còn trách nhiệm là Chủ tịch UBND huyện tại thời điểm anh liên lạc.
Đối với vấn đề mà anh giới thiệu, cá nhân tôi rất trân trọng và đang rất cần sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm giúp cho nhân dân Đông Giang. Ngày 12/10/2010, tôi đã trực tiếp làm việc với anh Bính, phóng viên báo điện tử Dân Trí và chúng tôi đã thống nhất nhờ báo điện tử Dân Trí kêu gọi các nhà hảo tâm giúp đỡ cho huyện xây dựng cây cầu này. Do vậy, với tư cách cá nhân tôi xin cảm ơn anh đã có nhã ý giúp cho địa phương và cũng mong anh hết sức thông cảm cho anh Long, nguyên Chủ tịch UBND huyện".
Nhưng anh Nhất cho biết, cả hai lần anh gọi điện thoại cho ông Long về khoản tiền tài trợ, ông đều nghe máy với tư cách là Chủ tịch huyện Đông Giang.
"Mà kể cả ông Long đã về tỉnh làm, không lẽ việc sống chết của người dân ở huyện ông không cần phải quan tâm nữa?", anh Nhất bức xúc.

Bị "vu oan" làm Chủ tịch?!
Phóng viên đã cố gắng liên lạc với ông Đinh Thái Long. Lần thứ nhất, phóng viên được trả lời "đang họp"; lần thứ hai "tôi đang bận liên hoan chia tay"; lần thứ ba, ông Long cho biết chuyện anh Nhất gọi là có thật, và ông cũng chưa liên lạc lại cả anh Nhất và nhà hảo tâm.
Giải thích lý do, ông Long nói: "tôi không nắm rõ mấy số điện thoại đó, tôi không làm việc qua điện thoại, nhà hảo tâm nào có lòng muốn đóng góp, đề nghị đến UBND huyện Đông Giang làm việc cụ thể"
Phóng viên lại hỏi: 3 tỷ là số tiền rất lớn, đủ xây trọn cây cầu, tại sao ông không bỏ ra chỉ vài phút gọi cú điện thoại. Đầu dây tắt máy. Có lẽ ông bận tiếp cuộc liên hoan chia tay?!
Mấy phút sau, đầu dây kia chủ động gọi lại, sau khi nói một thôi một hồi về "sự bôi nhọ của anh Trương Duy Nhất" và "tại sao báo chí cứ bủa vây làm phiền tôi", "tôi sẽ kiện…" người đầu dây vẫn khẳng định là Đinh Thái Long, nhưng cho biết ông không còn là Chủ tịch huyện Đông Giang nữa, và công việc của Đông Giang ông không nắm.
Hỏi: Vậy sao tại bài viết ngày 10/10 của Tuổi Trẻ, ông vẫn trả lời với tư cách là Chủ tịch Đông Giang (Ông Đinh Thái Long – chủ tịch UBND huyện Đông Giang – nhìn nhận: "Tôi ứng cử đại biểu HĐND ở xã này nên mỗi khi về tiếp xúc bà con, tôi cũng phải lội phải bơi, bà con có ý kiến rất gay gắt, tôi cũng xót lòng". Thôn Phú Mưa hiện có 25 hộ với gần 200 nhân khẩu, trong đó có hơn 15 em học cấp I mỗi ngày phải qua sông Voi rộng hơn 30m đến trường. Theo ông Long, mùa hè nước cạn thì người lớn, trẻ con có thể lội qua sông nhưng đến mùa lũ, nước cao chảy xiết thì việc bơi qua sông của người lớn cũng rất nguy hiểm – Tuổi Trẻ).
Lẽ ra, ở cương vị chủ tịch huyện, và nếu "xót lòng" thật, từ lâu ông đã phải chủ động đôn đáo gõ cửa các nơi, kêu bên nọ gọi bên kia để làm cầu cho dân chứ không phải đợi đến lúc báo đăng ông mới thấy nguy hiểm. Rồi khi người ta ngỏ ý "dâng" cây cầu lên tận tay ông cũng hờ hững không nhận.
Ông Long đáp lời, ông sẽ… kiện báo Tuổi Trẻ và anh Trương Duy Nhất về tội đưa thông tin sai, "vu" cho ông là chủ tịch huyện, trong khi ông đã thôi chức vụ này được gần một tháng "hiện đang chờ phân công công tác mới" – như ông nói. Mà nếu không nhầm, vị trí công tác mới của ông ở UBMTTQVN tỉnh, là nơi được nhận, cấp phát, sử dụng tiền hàng viện trợ!
Thảo nào, trong khi các em học sinh hàng ngày hàng giờ đánh đu tính mạng qua sông, còn ông thì đang bận rộn với sự đi/ ở của mình, xen giữa những lễ kỷ niệm, hội họp, tiệc chia tay, nên khó lòng gọi – nghe được một cú điện thoại trọn vẹn.
Người viết chợt nhớ đến một comment trong blog Trương Duy Nhất: "Chủ tịch Long làm vậy là đúng rồi, phải đảm bảo đúng quy trình mà. Sau khi tiếp nhận thông tin, Chủ tịch Long phải chuyển xuống phòng KT-KT, Phòng XDCB. Hai phòng này làm tờ trình liên phòng gửi cho lãnh đạo UBND huyện. UBND huyện họp, nếu thống nhất thì làm tờ trình chuyển sang Huyện ủy. Huyện ủy xem xét các yếu tố, yêu cầu xác minh thông tin, thân nhân, ý đồ nhà hảo tâm… Nếu đồng ý thì trả lời bằng văn bản cho UBND. UBND tổ chức cuộc họp HĐND đột xuất để xin ý kiến đại biểu. Nếu thống nhất thì UBND có công văn xin ý kiến của UBND tỉnh, UBND tỉnh lại làm y như cũ. Và đến tết Công go mới có chủ trương đồng ý cho phép tặng cầu. Lúc này nhà hảo tâm chắc đã mòn nhiệt huyết".
Không đủ kiên nhẫn sắp xếp lại cái ‘quy trình’ loằng ngoằng của câu chuyện này, người viết chỉ băn khoăn câu nói của nhà hảo tâm Đà Nẵng: "tôi muốn trao tận tay số tiền cho nhà thi công, hoặc trực tiếp thu chi mua vật liệu và thi công dự án, tôi chỉ muốn đảm bảo số tiền của mình được sử dụng cho một cây cầu trọn vẹn". Có phải vì thế mà ông chủ tịch sắp lên/xuống vị trí ‘cấp – phát’ không vui chăng?
Câu nói dân gian ‘quan có cần…’ khi đảo vị trí chủ ngữ, trở nên hoàn toàn chính xác về cả nghĩa đen và nghĩa bóng trong trường hợp này: "Dân có cần nhưng quan chưa vội, Dân có vội (đi học) dân lội (sông) dân sang"
Thôi thì, nhà hảo tâm và các em nhỏ cố kiên nhẫn, đợi vậy…
HOÀNG HƯỜNG
_______________
(Nguồn: VietNamnet)

Tôi tin nếu 9 ngư dân kia là công dân của nước Mỹ, cựu Tổng thống Bill Clinton sẽ tức tốc bay sang Bắc Kinh như năm rồi ông bay sang Bắc Hàn giải cứu 2 công nhân Mỹ bị bắt giữ. Tôi tin nếu 9 ngư dân kia là công dân của nước Nga, ông Pu-tin sẽ tức tốc lái ca-nô lao ra biển.
Tôi dự nhiều cuộc thả ngư dân Trung Quốc sau khi bị Việt Nam bắt giữ vì xâm phạm lãnh hải. Tôi cũng dự không ít cuộc trao ngư dân Trung Quốc (và cả ngư dân thuộc nhiều quốc gia khác) bị nạn trên vùng biển Việt Nam. Tất cả những cuộc thả- trao đều được báo chí, truyền hình quay phim chụp ảnh, tuyên truyền ỏm tỏi, đều có quan chức sứ quán các nước tới dự. Ngư dân được chăm sóc sức khỏe, được thăm nom, ăn uống, thậm chí nhậu nhoẹt, hát hò, được quan tâm, ưu đãi hơn cả ngư dân nhà mình. Lúc về, lại được xếp hàng ôm hôn, tặng hoa, thuốc bổ, lại bê khiêng cả thùng sữa to đùng xuống tàu, cười híp cả mắt.
Tôi chưa thấy một cuộc trao- thả nào mà chính quyền lẳng lặng đẩy ngư dân người ta ra biển. Sự ác độc, dã man từ phía thả. Nhưng Đại sứ quán Việt Nam tại Trung Quốc đâu, họ ở đâu, làm gì trong lúc đó? Thái độ thờ ơ, ghẻ lạnh và phó mặc trước số phận của những công dân mình đến như vậy sao?
Chỉ duy nhất một người thợ quốc tịch Bolivia, nhưng Tổng thống Bolivia Evo Morales đã tức tốc bay sang Chile để chờ đón. Ngay sau khi kết thúc chiến dịch giải cứu 33 thợ mỏ, Tổng thống Chile Sebastian Pinera không hề nói “nhờ đảng ơn chính phủ”, ngược lại, ông cảm ơn những người thợ mỏ anh hùng đã dạy cho những người trên mặt đất, cho chính phủ và cho chính bản thân ngài Tổng thống về tinh thần đoàn kết và nghị lực phi thường của con người.
Nhìn hai vị Tổng thống Bolivia và Chile nhào đến ôm chầm từng công dân của mình ngay từ giây phút đầu tiên họ vừa được kéo chui lên kỏi mặt đất mà giật mình… xấu hổ! 9 ngư dân Việt vẫn biệt tăm sau một tuần được phía Trung Quốc loan tin là “đã thả xong”. Bây giờ họ sống hay chết, trôi dạt nơi đâu giữa biển trời mênh mông, tít mù và giông bão?
Tôi tin nếu 9 ngư dân kia là công dân của nước Mỹ, cựu Tổng thống Bill Clinton sẽ tức tốc bay sang Bắc Kinh như năm rồi ông bay sang Bắc Hàn giải cứu 2 công nhân Mỹ bị bắt giữ. Tôi tin nếu 9 ngư dân kia là công dân của nước Nga, ông Pu-tin sẽ tức tốc lái ca-nô lao ra biển.
VietNamnet sáng nay có bài gọi sự khác biệt đó là phong cách lãnh đạo. Tôi thấy câu chuyện không chỉ giản đơn là ở cái phong cách, mà cao hơn đó là: ý thức lãnh tụ.
Rất nhiều lần rồi, tôi đã chạy câu này: Ta luôn kêu gào quá nhiều ở ý thức công dân, nhưng đã khi nào giật mình hỏi ngược ở ý thức lãnh tụ ? Trong những thời khắc đó anh ở đâu, làm gì, hành xử ra sao, thậm chí phải “diễn” ra sao?
Bài học vỡ lòng về cách ứng xử và ý thức lãnh tụ còn quá nhiều vị chưa thuộc.

Trong khi dân phải bơi qua sông cõng trẻ đến trường. Hàng tỷ đồng tài trợ giúp xây cầu cho dân nhưng huyện lại thản nhiên làm ngơ, không thèm đoái hoài, không muốn nhận ?
Hình ảnh những đứa trẻ thôn Phú Mưa, xã Jơ Ngây, huyện Đông Giang, tỉnh Quảng Nam hàng ngày phải dắt díu cõng nhau lội qua sông đến trường được các báo đăng tải trong những ngày qua thật sự tạo ấn tượng mạnh, gây xúc động dư luận. Nghe nói, một số nhà hảo tâm đã tự vận động, quyên góp tiền của để xây cầu cho các em đến trường.
Sáng qua 12-10, một doanh nghiệp tại Đà Nẵng nhờ tôi báo cho lãnh đạo huyện Đông Giang hỏi xem yêu cầu thế nào để họ muốn giúp huyện xây cây cầu này. Tôi điện cho ông Đinh Thái Long, Chủ tịch huyện, số máy di động 0903556869 thông báo việc này và hỏi: tổng dự tính để xây một cây cầu như vậy ước bao nhiêu. Ông Long báo khoảng 3 tỷ. Vài phút sau, tôi điện báo lại lần 2 với ông Long: Họ muốn cho huyện trọn 3 tỷ để xây cây cầu này, xong cho ông Long số điện thoại của nhà hảo tâm nọ với lời dặn: ông điện ngay cho họ liên lạc xem thế nào để nhận tiền.
Chủ tịch Long ậm ừ. Chờ mãi đến sáng nay 13-10, vẫn chưa thấy ông Chủ tịch huyện cầm máy điện. Không biết ông đang bận chuyện gì? Hay ông quên? Hay ông nghĩ rằng việc xây cầu cho dân là không cần thiết? Hay huyện Đông Giang chê không muốn nhận ?
Đừng bạn đọc nào bảo tôi bịa nhé. Chuyện nghe… khốn nạn, nhưng thật đấy!

Không có đất nước nào lại đi nhảy múa hò reo, bắn pháo hoa làm lễ hội giữa lúc hàng chục vạn ngôi nhà đang chìm trong lũ, gân 50 người chết và hàng vạn sinh mạng đang cầu cứu.
Cứ tưởng sau sự cố nổ hôm qua, chương trình pháo hoa nghìn năm sẽ hủy. Nhưng không, chẳng những không hủy, mà còn tức tốc chi thêm tiền nhập pháo. Cứ tưởng sẽ có thêm những chiếc trực thăng bay về cứu dân vùng lũ. Nhưng không, khi ông Bí thư Quảng Bình gào xin như van lạy mới có được 2 chiếc trực thăng bay về cứu dân. Trong khi 10 chiếc trực thăng khác lại đang được tập trung cho việc tập dượt kéo mấy lá cờ duyệt binh mừng đại lễ nghìn năm.
Cứ tưởng sẽ có Cụ này, Bác nọ bay về vùng lũ động viên dân. Nhưng không, vẫn chưa thấy ai nhấc chân khỏi Hà Nội.
Gần 50 mạng người- quốc tang đấy chứ! Trước thời khắc này, nên ứng xử ra sao?
Đại lễ nghìn năm sẽ thật sự để tiếng thơm nghìn năm, thật sự linh thiêng hơn nếu hủy bỏ tất cả các hoạt động phần hội, chỉ còn phần lễ. Cả cụ Lý Công Uẩn, đất trời, thần linh, tiên tổ chắc cũng chẳng ai dám gật đầu ủng hộ cho thần dân, cháu con mình hò reo nhảy múa, bắn pháo hoa giữa lúc này.
Ừ thì khách đã mời. Ừ thì lịch đã diễn. Ừ thì tiền đã chi. Nhưng xin đừng nhảy múa hò reo nữa, đừng bắn pháo đừng duyệt binh. Chỉ một buổi lễ giản đơn nhưng vẫn là đại lễ, vẫn nghìn năm, vẫn linh thiêng, vẫn… vĩ đại!
Không có đất nước nào lại đi nhảy múa hò reo, bắn pháo hoa làm lễ hội giữa lúc hàng chục vạn ngôi nhà đang chìm trong lũ, gần 50 người chết và hàng vạn sinh mạng đang cầu cứu.
Ôi Việt Nam tổ quốc tôi ơi. Ôi đất giời, thánh thần tiên tổ. Hôm qua 2 container phát nổ động một góc trời Hà Nội, cướp thêm 4 nhân mạng. Hay có điềm chi không phải khiến đất trời trút giận?
Một đại lễ thật buồn. Sao cứ cố làm một khi cả lòng người và đất trời không thuận?
Đó là những hình ảnh phản cảm mang danh lòng tốt. Có trăm ngàn cách trao. Đâu cứ nhất nhất phải kéo những đứa trẻ đầu vấn khăn tang ra xếp hàng trước bàn thờ nghi ngút khói hương để trao tiền và quay phim chụp ảnh.
Việc UBND huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam thẳng thừng từ chối nhận 180 tấn gạo cứu trợ vì chất lượng gạo có vấn đề đang là câu chuyện nóng. Nóng bởi đây là lần đầu tiên, người dân đang đói, cần được cứu trợ, nhưng họ vẫn sẵn sàng nói không với những tấn hàng từ thiện kém chất lượng.
Trước đó, không ít chuyến hàng cứu trợ khi về đến dân đã thành hàng thiu thối. Năm trước có nơi (cũng tại Quảng Nam) nhận được hàng xe tải thịt hộp cứu trợ, nhưng khi mở ra thì toàn những hộp thịt quá đát, bốc mùi phải vứt chôn.
Những câu chuyện trên liệu đánh động được điều gì nơi các nhà thiện nguyện?
Hình ảnh những doanh nghiệp, những ca sĩ, người mẫu, diễn viên, hoa hậu, những tổ chức đoàn thể và kể cả các đại gia quyên góp tiền hàng về cứu dân kịp thời trong những con bão lũ, thiên tai hoạn nạn… là đáng quí, đáng trân trọng và luôn tạo nhiều ấn tượng xúc động. Lá lành đùm lá rách- cái nghĩa đạo ấy đã thành như một nét văn hóa đậm chất nhân văn của người Việt.
Tuy nhiên, lòng tốt nhiều khi đã được PR quá lố.
Dư luận chưa quên vụ gần 200 ca sĩ tên tuổi khắp 3 miền tụ hội về miền Trung trong một sô ca nhạc lớn mang tên “Ngày hội ca sĩ - Nối vòng tay lớn” với mục đích quyên tiền giúp đỡ người nghèo miền Trung bị bão lũ. Hát xong, chính quyền địa phương tặng bằng khen và bảng vàng bảng bạc ghi danh, tấm lòng hảo tâm của nhiều ca sĩ, nhiều doanh nghiệp, nhiều đại gia được xướng danh và đài đọc báo đăng suốt mấy kỳ. Nghe hô quyên được hơn 19 tỷ. Vậy mà đằng đẵng từ trước Tết năm ngoái đến nay số tiền đó vẫn còn… treo nợ! Địa phương phải nhiều lần phát công văn “nhắc nhở” đòi nhưng nhiều vị vẫn biệt tăm. Thậm chí có “nhà hảo tâm” khi đó đã hô mua một chai rượu 295 năm tuổi nhưng đến giờ vẫn … trốn đâu không thấy!
Hiệu quả PR cho “lòng tốt” của các danh ca, các đại gia thì quá rõ. Nhưng người nghèo thì vẫn quanh năm ngóng cổ chờ.
Tôi cũng đã trực tiếp chứng kiến nhiều cuộc… cứu trợ rất hài! Có đoàn kéo về hơn chục người, vị nào vị nấy áo vét cà vạt bóng loáng, tiền cứu trợ có… vài triệu, nhưng cứ ngồi mãi ở hội trường để chờ truyền hình đến quay. Có sao này, hoa hậu nọ, người mẫu kia kéo cả đoàn nhà báo hùng hậu hơn chục tay máy ảnh và camera về làng, lôi hết các cụ già đến những đứa trẻ còn đang chít vành khăn tang trắng trên đầu ra dàn hàng ngang trước bàn thờ nghi ngút khói hương để trao phong bì và quay phim chụp ảnh.
Đó là những hình ảnh phản cảm mang danh lòng tốt. Có trăm ngàn cách trao. Đâu cứ nhất nhất phải kéo những đứa trẻ đầu vấn khăn tang ra xếp hàng trước bàn thờ nghi ngút khói hương để trao tiền?
Nực cười đến mức năm rồi có đến gần chục sao gồm các hoa hậu, người mẫu, diễn viên, ca sĩ… nổi hứng nghĩ ra trò cởi áo tụt quần chụp ảnh nuy để làm… từ thiện!?
Choáng! Sau những màn nuy gây sốc mang danh từ thiện ấy, dường như các sao có vẻ nổi tiếng hơn, các sô biểu diễn, quảng cáo dồn dập hơn. Chỉ có số tiền mà họ tuyên bố “từ thiện” không ai biết thực tế là bao và nó có thật đến với người nghèo?
Lòng tốt thì chẳng nên phô khoe. Từ thiện mà cứ hô toáng lên, cứ trống giong cờ mở thì có khi phải ngoái nhìn lại xem cái gì đang che núp sau những tấm áo mang danh thiện nguyện. Một xã hội mà ngay cả lòng tốt cũng bị nghi ngờ, cũng bị diễn trò thì hình như loạn mất rồi.
Người dân nghèo khó đã cần được cứu trợ, giúp đỡ sẻ chia, nhưng đừng biến họ thành những đối tượng để diễn trò PR lòng tốt!
Hà Nội với tôi không… già thế, không xa đến nỗi nghìn năm. Hà Nội trong tôi không thiêng liêng, cũng chả lớn lao vĩ đại, ầm ĩ ồn ào như cái không khí mà người ta đang diễn.
Trong tôi, Hà Nội nhỏ bé, khiêm nhường, giản đơn như làn gió nhẹ thoảng qua lúc chuyển mùa khiến giật mình se lạnh. Nó thoảng lướt như viên sỏi ai đó vung tay ném vèo như cá đớp mặt hồ. Hà Nội của tôi không ì ầm, rộn rã. Nó nhẹ nhỏ và thanh tao như tiếng tàu điện khẽ leng keng, như vốc hoa sữa nồng thơm gió rụng tay người. Là cái túi cói khoác vai bị rạch trộm hết gần trăm bánh khoai sọ dì gói cho gửi vào Nam biếu mẹ. Là mấy giỏ cá giãy đành đạch nơi góc chợ Đồng Xuân dì khòng lưng mấy chục năm trong mùi tanh nồng thấm cả mấy xấp tiền thi thoảng nhét túi cho tôi đi học.
Hà Nội của tôi phố không cao. Chỉ với tay đẩy toang cánh cửa đã thấy làng. Là nơi tôi sinh ra. Là một quãng thời của những đứa trẻ con dáng hình đen nhẻm, kẽo kẹt gánh sọt gắp phân trâu, oằn lưng vác dậm sục oàm oạp bắn vung bọt nước trên những cánh đồng quê. Là một lũ trẻ cởi truồng tồng ngồng lao tõm xuống sông những buổi trưa hè, nghịch phá như nát đất vỡ trời. Là những cọng cỏ tranh nhai ngọt thanh như mía. Là những bức ký họa mây trời nguệch ngoạc trên những tấm thân trâu lấm lem bùn đất.
Hà Nội của tôi mỗi ngày mỗi khác, mỗi một giàu lên, cao lên. Nhưng trong tôi vẫn là một Hà Nội của những năm tháng nghèo khó. Những buổi sáng sương rơi nhòe phố, thức dậy xếp hàng đặt gạch chờ mua giúp mẹ mấy lạng đường. Là những bánh lương khô tiêu chuẩn của ba làm quà cho mấy mẹ con mỗi lần cưỡi xe Giải Phóng, lưng giắt súng lục về phép thăm nhà.
Tôi không sinh giữa phố. Nơi tôi sinh ra: Hà Nội… làng! Có lẽ thế nên Hà Nội làng trong tôi nhiều hơn Hà Nội phố. Tôi thích, nhớ và thương một Hà Nội tĩnh lặng, thanh thoát, chứ không phải một Hà Nội ầm ào nhốn nháo như vỡ trời lở đất.
Hà Nội của tôi khác quá. Cả cái tính nết người Hà Nội giờ cũng khác. Cách ăn nói cũng khác. Khác đến mức nghe đứa nào… đêu đểu và điêu ngoa, tôi hay đùa “mày hơi bị… Tràng An”.
Khen đẹp, giờ Hà Nội không gọi đẹp lắm, đẹp tuyệt mà là “đẹp dã man”. Ông Hoàng Ngọc Hiến có cách viết rất hay khi vẽ tính cách người Hà Nội: “Nói về ưu điểm của mình, người Hà Nội nói là “hơi bị” ưu điểm. Người Hà Nội không nói: “Tôi nhảy giỏi” mà lại nói “Tôi nhảy hơi bị giỏi”. Người Hà Nội không nói: “Tôi giỏi tiếng Anh” mà lại nói: “Tôi hơi bị giỏi tiếng Anh”. Người Hà Nội không nói “Đôi giầy của tôi là giày xịn” mà nói: “Đôi giầy của tôi hơi bị xịn”… Đã “hơi” lại còn “bị”, quả là hai lần khiêm tốn. Nói về ưu điểm của mình mà lại “hơi bị”, dường như có sắc thái hóm hỉnh, tự trào - “Tôi hơi bị nhảy cảm”, “Tôi tiếp thu hơi bị nhanh”, “Trí nhớ tôi hơi bị tốt”, “Tôi hơi bị khỏe”… Với cách diễn đạt này, cả Hà Nội đang trở nên khiêm tốn, mà cũng không hẳn là khiêm tốn”.
Ông Hiến cho rằng đó cũng là một biểu hiện của cái vẫn được gọi là “tài hoa” của dân Hà thành.
Khiêm tốn, mà cũng không hẳn khiêm tốn, tài hoa mà cũng chưa hẳn tài hoa. Trong cái khiêm và tài hoa đó lẫn cả sự… điêu ngoa. Người Hà Nội khôn, biết dùng câu nói làm quà, biết chế ngự cảm xúc, dấu được suy nghĩ trong đầu. Còn sự không thật thà, chất đểu và thậm chí cả sự điêu ngoa thì thăng hoa thành… văn hóa!
Chất điêu ngoa thăng hoa thành tính cách. Có thể vì thế mà sự giả vờ, thói quen nói khác, sự đãi đằng đã trở thành một tính nét văn hóa rất… Tràng An! Khắp Bắc Trung Nam, chỉ mỗi Hà Nội gọi ăn sáng là ăn quà. Và cũng chẳng thấy nơi đâu khái niệm câu nói làm quà nhìn rõ đến mức cầm nắm được như người Hà Nội.
Ấy vậy mà lại thích. Tóc bạc trên đầu rồi, nhưng nghe dì bảo sáng nay dẫn đi ăn quà- vẫn sướng hơn là đi ăn sáng.
Chẳng biết có phải dấu hiệu… tuổi già? Nhưng dần dà, những thoáng chợt giật mình nhớ tuổi thơ cứ hiển hiện dày hơn, rõ và khao khát hơn. Cứ khó chịu trước những đổi thay và mơ về thói quen xưa cũ. Cứ thẫn thờ khi ngoài phố vạn vạn người đang chen ùn nhau hò reo mừng đại lễ.
Ừ, nhớ thật. Một cảm giác nhớ như cầm nắm được. Cứ chợt ập đến thật gần. Ngồi giữa phố mà hồn vía về quê. Da diết một quãng thời…
Đấy là Hà Nội của tôi. Những thoáng nét Hà Nội thoảng nhẹ nhưng lắng đọng nhiều chiều khác, rất khác ! Hà Nội của tôi, Hà Nội trong tôi thoảng lắng khiêm nhường, thanh tao vậy chứ không quá linh thiêng, hào hoa và vĩ đại. Mà có chăng thì cái sự linh thiêng ấy cũng không vống lên theo kiểu… đại lễ nghìn năm !
- (Viết trong ngày khai lễ… đại nghìn năm)












Một bài viết đọc khá đau về người giàu xứ Bọ (Quảng Bình). Tác giả lại chính là người xứ Bọ.
