» Publishers, Monetize your RSS feeds with FeedShow: More infos (Show/Hide Ads)
Báo "An ninh đến tháng" đăng bài "Phỏng vấn một sĩ quan" của Lê Thị Liên Hoan đại để là chê người Việt mình kém tự tin, thể hiện qua cách nói của các thí sinh tham dự các games show trên truyền hình mà đa phần là "tôi đến đây với tinh thần học hỏi, giao lưu phối kết hợp là chính" chứ chả thấy có ai nói "tôi đến đây là để chiến thắng" cả.
Đọc xong bài báo mới thấy rằng ở thì mà là hóa ra từ trước tới nay mình toàn khiêm văn tốn, bởi một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu mà. Thôi thì từ giờ giở đi từ giờ giở lại mình chả dại gì mà đi khiêm tốn nhá, lúc nào cũng nêu cao tinh thần Anh Number One nhá. Gì thì gì thì chứ mình đây lúc nào cũng phải là nhất anh, nhì anh và kết luận là... chả tró nào bằng anh :)).
Bà con còn có ai cảm thấy chưa đủ tự tin để coi mình là Number One thì hãy thử đeo cái gì gì í nhỉ vào xem sao? Cứ nghe chúng nó quảng cáo thì có ngày báo cháo!
Sinh nhật bạn bỗng quở quang
Quáng quàng cảm tạ em phang lại liền
Những mong gặp lại bạn hiền
Bạn ơi, bạn hỡi, còn duyên không à?
Một năm được ở những hai nhà.
Có khổ gì đâu, sướng thật mà!
Thêm đường phố mới, hàng xóm mới.
Ở mãi một nơi, chán bỏ bà!
Ha ha!
Nấn ná mãi cuối cùng cũng phải cai sữa cho con bé. Nó có vẻ xì trét tợn, không quấy khóc nhưng buồn thỉu buồn thiu, gầy đi mất hơn cân. Thương lắm cơ, nhưng mà muốn thành người lớn thì phải từ bỏ một số thói quen mà.
Thật không dễ gì từ bỏ được cái tí mẹ nhỉ. Chả trách mà ối người vưỡn tiếc thời bao cấp. He he.
Một nồi cám khê, tim gan lòng mề, mẻ chua bỗng rượu, váng đậu rau thơm,lại thêm trứng lộn, trộn cả óc trần, gân tay gân chân, nầm béo nẫn nần, khuân vào cho hết, máu mê bê bết, ăn đi để mà chóng chết...
Sao mà nó sợ những cảnh xô bồ này đến thế không biết. Thế mà vưỡn cứ phải sa chân vào đấy, đời bây giờ là vậy mà. Hình như người ta sống để mà ăn thì phải, ăn suốt ngày, sáng ăn, trưa ăn, chiều ăn, tối ăn, khuya ăn, ăn lấy được, uống lấy được, nháo nhào tả pí lù, càng nhồi nhét nhiều thứ bổ béo vào càng tốt trong khi người ngợm thì đã nứt da nứt thịt ra rồi. Ăn uống thế sao gọi là ẩm thực được!
Có phải tại nó dở người cứ thích ăn uống khác người không nhỉ? Chỉ vài ba người bạn thôi, ngồi trong không gian yên tĩnh, mỗi người gọi một món cho riêng mình, vừa thả hồn theo tiếng nhạc nhè nhẹ du dương, vừa chậm rãi thưởng thức món ăn, vừa nhỏ to trò chuyện...
Hình như lâu lắm rồi không được "sống chậm" như vậy.


Thế là hôm nay con gái tròn 2 tuổi rồi. Sắp thành "người nhớn" rồi, nghỉ "bú tí" thôi. Nghe bố mẹ bảo "Mai cai sữa nhá!", lập tức dài giọng "Khôôông!" đầy nuối tiếc. Sao mà nó nghiện cái tí thế không biết! Cứ đến giờ mà chưa thấy mẹ đã động gì là "Bú tí ơi!", "Mẹ ơi! Bú tí!" ầm ĩ cả lên. Xong rồi lăn lê bò toài, xoay người ngược xuôi vần vò cái tí i như là heo con. No say rồi lại đòi "Bố bế! Bố bế!", nghe nũng nịu ghê!
Chợt nhớ bài thơ viết khi con mới vài tháng tuổi:
Ước gì làm mãi nhũ nhi nhỉ
O oe một cái lại được ti
Phải khi mẹ bận thời đi vắng
Thương cháu dì cho ấp vú dì
Giá mà mình cứ mãi là đứa trẻ con, vô lo, vô nghĩ thì sướng biết bao. Giờ 2 thứ tóc trên đầu rồi, thấy còn vô khối việc phải làm, thấy mình vẫn chưa thể cho con nhiều thứ hơn nữa, nhiều khi thấy nản.
Thôi thì hạnh phúc là tự hài lòng với những gì mình có vậy. Chí ít ra là được thấy con gái lớn khôn, khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Chỉ mong sau này lớn lên con gái được sống sung sướng hơn bố mẹ, ông bà.
Chợt nhớ bài thơ viết khi con mới vài tháng tuổi:
Ước gì làm mãi nhũ nhi nhỉ
O oe một cái lại được ti
Phải khi mẹ bận thời đi vắng
Thương cháu dì cho ấp vú dì
Giá mà mình cứ mãi là đứa trẻ con, vô lo, vô nghĩ thì sướng biết bao. Giờ 2 thứ tóc trên đầu rồi, thấy còn vô khối việc phải làm, thấy mình vẫn chưa thể cho con nhiều thứ hơn nữa, nhiều khi thấy nản.
Thôi thì hạnh phúc là tự hài lòng với những gì mình có vậy. Chí ít ra là được thấy con gái lớn khôn, khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Chỉ mong sau này lớn lên con gái được sống sung sướng hơn bố mẹ, ông bà.
Bạn thời thơ ấu
Bặt tin từ lâu
Tình cờ gặp nhau
Trái đất chòn mà lị!
Bạn trong cõi ảo
Chán rồi chứ sao!
Chẳng muốn gặp nhau
Trái đất này... đương méo!
Rồi một ngày kia khăn gói đi xa
Đường đời ngược xuôi chinh chiến bốn phương trời
Tưởng rằng gầy đi mà sao vưỡn thế
Giật mình về thôi già bố nó rồi
He he he he he!
P/S: Nhại lời Trịnh Công Sơn, nhại blast một người, thuổng chơi pic bên nhà bọ Lập.
Bonus:
Vịnh quả pic trên kia:
Trẻ thời xin xỏ tình yêu
Già thời chống gậy liêu xiêu ăn mày
Rồi một ngày kia khăn gói đi xa
Đường đời ngược xuôi chinh chiến bốn phương trời
Tưởng rằng gầy đi mà sao vưỡn thế
Giật mình về thôi già bố nó rồi
He he he he he!
P/S: Nhại lời Trịnh Công Sơn, nhại blast một người, thuổng chơi pic bên nhà bọ Lập.
Viết cho ngày 14/2
Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình lại gặp được nhau?
Tình xưa nghĩ lại mà đau.
Mãi mà không hiểu vì sao thất tình?
Thất tình nên đánh mất mình,
Mất luôn tình bạn, mất tình anh em...
Cuộn vào vỏ ốc tìm quên,
Quên đâu chẳng thấy càng lên cơn sầu.
Ai ơi đừng ngoái lại sau
Chuyện tình dĩ vãng vui đâu mà hồi!
Ngoài kia tấp nập đường đời
Giai nhân tài tử tất thời gặp nhau!
Đời là phải sống vì nhau
Sống đời ích kỷ còn đâu là đời!
Lâu rồi mới gặp lại cái người mắc lỗi một thời. Chẳng thấy thù hận chào dâng mà cũng không thấy bâng khuâng nuối tiếc. Lâu rồi đang cố luyện thói quen đổ tại cho số phận, số phận bắt người ta phải hành xử như vậy, thế thôi.
Hình như cũng thấy nhẹ cả người.
(*) Còn đây là THIỀN 1.0.
Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua!
Con gái líu lo vui cả nhà
Diện quần áo mới đi chơi Tết
Tranh thủ ra vườn để ngắm hoa
Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua?
Giật mình mới biết mình đã già
Chồn chân mỏi gối vì lo nghĩ
Ước gì mình cứ mãi trẻ ra!
He he!
Sáng nào cũng vậy, cứ bẩy giờ là người đàn ông ấy lại đi qua đây, đầu ngẩng cao, kiêu hãnh. Bỗng anh ta ngã sõng soài vì vấp phải một cái rễ cây trồi lên khỏi mặt đất. Đau lắm thì phải?! Thế mà anh ta vẫn nhoẻn miệng cười và lại ngẩng đầu kiêu hãnh bước tiếp. Người đàn ông ấy bị điên!
Năm nào cũng vậy, cứ năm hết tết đến là bác ấy, nguyên là cán bộ cao cấp, nhà giầu nứt đố đổ vách, lại đến vấn an một số đồng chí lãnh đạo của cơ quan cũ. Tình cảm quá đi mất thôi! Ôi giời! Có mà nhắc khéo người ta gửi quà tết í! Giầu thế rồi mà vẫn còn tham tí tiền bố thí!
Cuộc sống cần ngẩng đầu hay cúi đầu?!
Cuối năm, trong khi mọi người tất bật chuẩn bị đón xuân thì một anh bạn đồng nghiệp tuổi mới 30 bị ung thư gan, nằm thoi thóp chờ chết. Vào thăm bạn thấy chỉ còn da bọc xương mà không cầm nổi nước mắt, càng thấy cuộc đời sống chết vô thường. Thôi thì còn được sống ngày nào thì chỉ còn biết hy vọng mà thôi. Trong gian nan mới biết ai là bạn, trong cơn hoạn nạn mới biết ai là người từ tâm. Thay mặt công đoàn đi quyên góp tiền giúp đỡ bạn, thấy nhiều người càng giàu càng ki bo, bỏ ra mấy đồng bạc lẻ mà xót như muối rang. Đúng là độc thì mới có mà phũ như chó thì mới giầu! Độc - phũ muôn năm!
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn! Híc, đây chả cần đến hè cũng đã buồn rồi nhá. Tết đến mới là lúc tĩnh tâm kiểm điểm lại mình, thấy công ít mà tội nhiều, chả buồn thì là cái gì! Thôi thì cứ cố mà vui vậy, đời là mấy tí đâu!
Hôm qua vừa mới chuyển nhà. Đúng là họa vô đơn chí! Bận tối mặt tối mũi từ đầu năm mới tới giờ thế mà lại còn phải chuyển nhà. May mà nhà ngoại có 2 cậu em trai giúp sức chứ không thì mình cái thân già này biết xoay xở thế nào. Xong việc cười như Liên Xô được mùa khua môi múa mép với nhạc mẫu: "Có khi con phải đẻ mấy đứa mẹ nhỉ. Lúc có công có việc mới thấy cái giá trị của nhà đông người!". He he.
Năm mới sắp tới rồi. Thôi thì lại "đãi bôi" chúc mọi người hạnh phúc nhá!
"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua"
Chứng khoán hồi sinh khắp mọi nhà
Tiền tươi thóc thật tiêu rủng rỉnh
Lại mua con mẹc chạy tẹt ga!
"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua"
Gái trai trẻ mãi chẳng thấy già
Vui xuân nô nức đi tìm hiểu
Đợi đến đông rồi báo mẹ cha
"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua"
"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua"
"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua"
"Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua"
Là lá la!
Có việc cần tìm một đồng chí ở một phòng trong cơ quan, mở cửa ra không thấy, nó mới hỏi chị gái cùng phòng:
- Chị ơi! Anh X không có nhà hả chị?
- Đi công tác biệt phái rồi. Gớm nhẹ cả người!
- Sao lại nhẹ cả người hả chị?
Thế là bao la chất chứa trong lòng bỗng chốc òa ra:
- Ối giời ơi! Thế em không biết à? Nó mà còn ở nhà thì chị mày đến héo gầy mòn mỏi mà chết đấy em ạ. Nặng mùi lắm! Cứ nồng nồng, hoi hoi, gây gây rất chi là khó tả. Mà phòng thì máy lạnh điều hòa, cửa đóng then cài, quanh quẩn quẩn quanh không thoát được đi đâu. Đã vậy lại chẳng có ý có tứ gì cả. Cứ đi nắng đi nôi về là đứng ở trước cái quạt hòm kia cho nó thốc hết lên mà hai cái nách áo ố vàng vẫn ướt sũng sùng sùng. Vẫn biết là ông giời sinh ra thế đành phải chịu, nhưng mà nếu chịu khó siêng năng tắm rửa vệ sinh, xát chanh bôi phèn thì nó cũng đỡ đi chứ. Nhất là bây giờ có loại lăn nách khử mùi nghe nói là cũng hiệu nghiệm phết...
- Sao chị không mua một lọ mà tặng anh ấy?
- Úi giời! Chuyện này nó cũng tế nhị lắm! Đắn đo mãi hôm nọ sinh nhật nó chị cũng liều mình mua tặng nó mấy lọ. Chẳng thấy nó phản ứng gì mà còn hỏi "cái lọ này dùng để làm gì. Em cũng có một lọ của bác Y bác ấy cho từ lâu rồi mà em đã dùng đến đâu". Đúng là bó tay. com với thằng này rồi em ạ.
...
@ em Béo: Cho tới giờ anh mới thấy mỗi chuyện tặng lọ lăn nách là rất khó xử thôi, còn đâu thì không phải vì mình hôi mà người ta tặng mình nước hoa, vì mình rách rưới mà người ta tặng mình quần áo, vì mình "báo cháo" mà người ta tặng mình bộ răng... He he.
Xét cho cùng thì tặng quà cũng là một NGHỆ THUẬT.
À mà hôm nay hết giờ làm có khi anh phải đi tiêm phòng thôi. Anh sợ tai biến bởi cái vết thương sau vụ cọ sát tối hôm qua lắm. Hú hú.
Đã thấy bộ mặt TIỂU NHÂN của anh chưa?
Có thịnh thời ắt có suy
Hội ngộ rồi cũng chia ly ấy mà
Trăm năm trong cõi người ta
Chữ ảo kia mới xứng là phù du
Gặp nhau trong cõi Yahoo
Click chuột một phát tít mù là friends
Xa -gần, trước lạ, sau quen
Vào-ra, còm - mét mới nên thân tình
Bao buổi off chén thù chén tạc
Khối hội hè những nhạc cùng ca
Cuộc vui tưởng mãi dài ra
Ngoảnh đi ngoảnh lại hết cha nó rồi
Bấy lâu mạng miếc à ơi
Bập bà bập bõm thì chơi cái gì
Bao người quen đã bỏ đi
Cái sân chơi đó còn gì nữa đâu!
Games over đã từ lâu
Người ơi còn nhớ đến nhau? Hỡi người!
Rau dưa khô héo lèo tèo khách mua
Khách quen còn thấy lưa thưa
Huống hồ khách lạ chán chưa thèm vào
Nhớ ai lòng bỗng nôn nao
Ước chi chợ lại ồn ào như xưa
Nó đứng ngay chỗ nàng ngồi. Phải nói là nàng đẹp, rất đẹp. Không trang điểm cầu kỳ. Da trắng, mũi thanh, môi đỏ, người nhỏ nhắn rất vừa vặn trong bộ juýp công sở tối màu càng tôn nước da trắng ngần của nàng lên.
Chẹp! Sáng sớm ra đường đã gặp gái đẹp! Không nhẽ hôm nay lại là ngày tiểu cát, toàn những niềm vui nho nhỏ như con thỏ?! Nó chôn chân cạnh nàng, mắt liếc ngang liếc dọc, chốc chốc lại nhòm trộm nàng một cái. Cảm giác càng thêm thư thái bởi mùi nước hoa nhè nhẹ thoảng qua tỏa ra từ mái tóc, thân thể của nàng.
Xe chạy từ từ như ru ngủ, thỉnh thoảng lại lắc qua lắc lại như võng đưa. Ngạc nhiên chưa! Nàng ngủ rồi kìa! Rõ ràng là ngủ mà! Đầu nàng ngật ra phía sau, mặt phơi lên giời, cũng lắc qua lắc lại theo nhịp đưa của võng xe. Ổ ôi! Tha hồ mà được ngắm nàng mái thoải nhá, không phải nhòm trộm nữa nhá! Ôi cái cặp môi kia! Giá mà được cắn một phát vào đấy nhể! Hế hế! Nói thế thôi chứ càng ngắm lại càng chán! Bạn cứ thử một lúc nào đó ngắm kỹ một gương mặt mà xem, thể nào cũng phát hiện điều gì đó buồn cười. Chửa hết đâu! Từ cái khóe miệng xinh đẹp kia bỗng tia ra một dòng nước dinh dính như nước đường đậm đặc chảy vòng xuống cằm rồi rớt xuống ve áo. Tiếc là trên xe không có ruồi chứ không thì chúng đã bu đen mịa nó vào rồi. Ôi! Chẳng hóa ra là đêm qua nàng mất ngủ à? Khổ thân nàng quá, khốn nạn cho nàng quá!
Thế là mất mịa nó tiểu cát rồi! Nàng ôi! Lần sau đi xe bus thì đừng có ngửa mặt lên trời mà ngủ như thế nhá! Vưỡn may là nàng còn chửa ngáy đấy! He he!













