» Publishers, Monetize your RSS feeds with FeedShow: More infos (Show/Hide Ads)
Date: Friday, 20 Nov 2009 23:15
Phần I đã full 100 trang, theo quy định của diễn đàn là lock vào open topic phần II, bác nào thích tham khảo thì vào link này, tránh nhai lại những vấn đề đã bàn.
Phần I:
http://ttvnol.com/forum/quansu/1111621.ttvn
Phần I:
http://ttvnol.com/forum/quansu/1111621.ttvn
Date: Friday, 20 Nov 2009 22:01
Topic này nhằm cung cấp thông tin, hình ảnh cho các bác "đi chợ" mua sắm vũ khí. Không có quyền, không có tiền vẫn có quyền "bàn" và mơ ước.
Date: Friday, 20 Nov 2009 21:48
Đã gần hết một trăm trang của tư liệu M-113 phần một mà xem ra vẫn chưa kết thúc được chương 2.
Em xin mở tiếp phần 2 với tên mới NHỮNG NẺO ĐƯỜNG CHIẾN TRANH vì trong phần này sẽ đề cập nhiều về các trận đánh có sự hiện diện của M-113 ở Việt Nam và trên thế giới.
Vì số lượng bài vở còn nhiều nên em có mời bác Abtomat47 và bác Hezt giúp đỡ soạn và up bài trong các phần sau này. Các bác khác nếu có hứng thú cùng tham gia thì em rất biết ơn.
Em xin cám ơn các mem đã đóng góp nhiều ý kiến bổ ích cho phần 1 và cám ơn bạn đọc đã bỏ nhiều thời gian quý báu để theo dõi phần 1. Hy vọng các bác sẽ tiếp tục ủng hộ chúng em trong phần 2.
Mất lòng dũng cảm là mất tất cả
Em xin mở tiếp phần 2 với tên mới NHỮNG NẺO ĐƯỜNG CHIẾN TRANH vì trong phần này sẽ đề cập nhiều về các trận đánh có sự hiện diện của M-113 ở Việt Nam và trên thế giới.
Vì số lượng bài vở còn nhiều nên em có mời bác Abtomat47 và bác Hezt giúp đỡ soạn và up bài trong các phần sau này. Các bác khác nếu có hứng thú cùng tham gia thì em rất biết ơn.
Em xin cám ơn các mem đã đóng góp nhiều ý kiến bổ ích cho phần 1 và cám ơn bạn đọc đã bỏ nhiều thời gian quý báu để theo dõi phần 1. Hy vọng các bác sẽ tiếp tục ủng hộ chúng em trong phần 2.
Mất lòng dũng cảm là mất tất cả
Date: Tuesday, 17 Nov 2009 09:05
Em muốn hỏi các bác về cách kích cỡ của nòng Shotgun. Theo em biết thì loại 12mm là phổ biến nhất, ngoài ra còn loại nào mong các bác liệt kê ra giúp em với.
Shotgun nòng to và nòng nhỏ có tác dụng thế nào trong săn bắn, độ giật và âm thanh ?
Cảm ơn các bác.
Shotgun nòng to và nòng nhỏ có tác dụng thế nào trong săn bắn, độ giật và âm thanh ?
Cảm ơn các bác.
Date: Tuesday, 17 Nov 2009 00:34
Mỗi năm trên thế giới có rất nhiều cuộc tập trận. Tập trận là nơi mà QĐ các nước thử nghiệm vũ khí mới, chiến thuật mới rất đáng cho bà con trên này quan tâm.
Topic này gồm bài viết, hình ảnh, bình luận, tranh luận ôn hòa không gồm các bài đá đểu, khích bác nhau.
Topic này gồm bài viết, hình ảnh, bình luận, tranh luận ôn hòa không gồm các bài đá đểu, khích bác nhau.
Hồi ký hạm trưởng Tameichi Hara - Những trận đánh lịch sử trên Thái Bình Dương. Tập 1 (Bản scan) - TTVNOL.com 

Date: Sunday, 15 Nov 2009 23:26
------------------------------------------------------------------------------------
Đây là tiếng nói Việt Nam.
Phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Date: Sunday, 15 Nov 2009 09:56
Bình chọn hoa hậu trong mấy con máy bay chiến đấu các bác ơi!
Được VasilyTran sửa chữa / chuyển vào 19:44 ngày 20/12/2008
Được VasilyTran sửa chữa / chuyển vào 20:09 ngày 20/12/2008
Được VasilyTran sửa chữa / chuyển vào 19:44 ngày 20/12/2008
Được VasilyTran sửa chữa / chuyển vào 20:09 ngày 20/12/2008
Date: Saturday, 14 Nov 2009 00:46
Phần 3 đã đc 100 trang, mời mọi người tiếp tục đấu súng trong phần 4
(link phần 1) http://ttvnol.com/forum/quansu/1111364/trang-1.ttvn
(link phần 2) http://ttvnol.com/forum/quansu/1156476/trang-1.ttvn
(link phần 3) http://ttvnol.com/forum/quansu/1156476/trang-1.ttvn
(link phần 1) http://ttvnol.com/forum/quansu/1111364/trang-1.ttvn
(link phần 2) http://ttvnol.com/forum/quansu/1156476/trang-1.ttvn
(link phần 3) http://ttvnol.com/forum/quansu/1156476/trang-1.ttvn
Hồi ký hạm trưởng Tameichi Hara - Những trận đánh lịch sử trên Thái Bình Dương. Tập 1 - TTVNOL.com 

Date: Friday, 13 Nov 2009 16:42
------------------------------------------------------------------------------------
Đây là tiếng nói Việt Nam.
Phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Date: Thursday, 12 Nov 2009 21:29
Phần đầu truyện
1
Toàn thể Hải Quân Hoàng Gia Nhật gồm: 25 hàng không mẫu hạm, 12 Thiết giáp hạm, 18 tuần dương hạm hạng nặng, 26 tuần dương hạm hạng nhẹ, 175 khu trục hạm và 95 tiềm thủy đỉnh.
Nhưng các khu trục hạm nhỏ bé, bất kì thời gian nào cũng không quá 130 chiếc, mới đích thực gánh mọi nặng nhọc nhất của cuộc chiến. Chúng là con ngựa của Hải Quân hoàng gia.
Những các khu trục hạm nhỏ bé này không chỉ đơn giản được giao nhiệm vụ của các tầu chiến mà còn phải lãnh nhiệm vụ hộ tống cho các cuộc chuyển vận và có khi phải hộ tống hàng nhiều tháng trong cuộc chiến, đặt biệt từ đầu năm 1943 đến giữa năm 1944, khi hầu hết các đại chiến hạm của Nhật được “giữ gìn cẩn thận” tại một địa điểm an toàn cách xa các khu vực chiến đấu.
Khu trục hạm Nhật đã từng tham dự rất nhiều trận hải chiến dữ dội và đạt nhiều thắng lợi vẻ vang vào những ngày đầu của cuộc chiến. Những chiến thắng này đã chứng minh tài điều động khu trục hạm của người Nhật vượt trội hằn Đồng Minh
Tuy nhiên, từ giữa năm 1943 các khu trục hạm Nhật đã hoạt động hết tháng này sang tháng khác mà không được bảo trì hoặc tu bổ đúng mức và vấn đề bồi dưỡng thủy thủ cũng khiếm khuyết cho nên các tàu chiến hữu hiệu này dần mất ưu thế trước các tàu chiến đồng loại của Đồng Minh. Hơn nữa, công việc phát triển các trang bị khoa học của Đồng Minh đã đạt đến mức độ đáng kinh ngạc, và họ hơn nữa đã dần dần nắm ưu thế trên không.
Tuy nhiên, các Khu Trục Hạm Nhật vẫn chiến đấu dũng cảm và ngoạn mục cho đến tàn cuộc chiến. Tôi nghĩ những thành tích của chúng đáng được ghi nhắc lại cho hậu thế. Mặc dầu những trận chiến của khu trục hạm không thể so sánh được với những trận hải chiến qui mô và lừng danh chẳng hạn như biển San Hô, Midway, Mariana hoặc Leyte Gulf có cả sự tham gia của phi cơ và các chiến hạm chủ lực, nhưng những nổ lực và thành công của các khu trục hạm trong các trận hải chiến hơn, đang dần dần bị quên lãng, cũng có tầm mức giá trị đáng kể cần phải được ghi lại chi tiết.
Các hàng không mẫu hạm đã giữ vai trò đầu trong trận Trân Châu Cảng, có thể nói một thành công, cũng như các cuộc hành quân qui mô song đã đưa đến thảm bại hoàn toàn cho Nhật ở Midway, Marianas và Vịnh Leyte.
Các tàu chiến lớn của Nhật được Bộ Tư Lệnh Tối Cao nâng niu và “giữ gìn” bằng mọi giá, cho dù ngay khi gặp phải những tình thế tồi tệ nhứt. Như đại chiến hạm Musashi 72400 tấn, tiêu thụ nhiên liệu gấp 80 lần chiếc khu trục hạm lớn, chỉ tham chiến một lần và bị đánh chìm ở vịnh Leyte mà không có dịp may để sử dụng 9 khẩu 450 ly nhằm vào bất kì một mục tiêu giá trị nào.
Yamato 72800 tấn chiếc tàu chị của Mushashi, chỉ tham chiến được 2 lần. Tại Leyte, chiếc tàu này bị các hàng không mẫu hạm hạng nhẹ của Hoa Kỳ chận đứng. Và cùng năm đó trên đường tham dự nhiệm vụ tự sát ở Okinawa, nó bị đánh chìm ở Đông Hải, cách bờ biển Nhật Bản hơn 100 dặm.
Chỉ có những khu trục hạm nhỏ của Nhật hoạt động liên tục trong suốt cuộc chiến và trong nhiệm vụ hộ tống các đại chiến hạm. Chúng đã đánh chìm nhiều chiến hạm, tàu ngầm, các chuyển vận hạm chuyển vận tiếp tế và binh sỹ của địch quân
Nhiệm vụ thích thú nhất của tôi trong Hải Quân Hoàng Gia có lẽ là khoảng thời gian lênh đênh trên các khu trục hạm và cũng có thể nói đó là nhiệm vụ mà tôi theo đuổi trong suốt cuộc chiến. Lúc ấy các bạn hữu trong Hải Quân Hoàng Gia đã gọi tôi là “hạm trưởng huyền diệu” và chiếc khu trục hạm Shigure của tôi mang biệt danh “Kiên cố”. Tôi không nghĩ rằng tôi đáng được hưởng những lời khen ngợi nầy. Những sỹ quan thuộc 129 khu trục hạm của Nhật bị đánh chìm, cũng giống như nhiều lực lượng hải quân khác đã ra đi vĩnh viễn lúc tài ba của họ còn đang phát triển và nhiều người trong số nầy vượt xa tôi. Thật ra sự sống sót của tôi chẳng qua là vấn đề may mắn.
Giữa những kẻ sống sót như tôi, tôi tin rằng có những người tài ba bằng hoặc hơn tôi, nhưng họ không được để cập đến các thành tích chiến đấu của họ, dĩ nhiên họ đã làm theo câu châm ngôn: “ Bại tướng không nên nhớ đến các cuộc chiến đấu của mình”.
Riêng tôi, tôi quyết định “thách thức” với câu châm ngôn này, không phải cho chính tôi, mà để những chiếc khu trục hạm và những người đã từng chiến đấu với chúng, mà gây cho họ niềm tin thích đáng. Cho họ thấy rằng cuộc bại trận nầy không hề gây tổn thương đến niềm tin và thành quả họ đạt được. Nếu quyển sách này có vẻ như đã nói về cái tôi quá nhiều, xin đọc giả hiểu một cách đơn giản là tôi chỉ muốn cố gắng thể hiện một “mẫu người khu trục hạm của Nhật Bản ”, với những việc làm thích đáng, cũng như các lỗi lầm của hắn, ngoài ra chẳng còn hàm ý nào khác.
Quyển sách nầy không thể nào ghi lại tất cả câu chuyện của từng khu trục hạm một. Đặt biệt, tôi đã bỏ qua không để cập đến khu trục hạm Yukikaze, chiếc tàu đã dự tám cuộc hành quân và các trận hải chiến quan trọng trong những ngày cuối của cuộc chiến, nhưng vẫn còn tồn tại. Bởi lẽ theo ý kiến của tôi, các thành tích của Yukikaze trong khoảng thời gian từ 1941 đến 1944, đại tá Hải Quân Hoàng Gia Ryokichi Ranma, là người đủ tư cách để làm việc này. Tôi hi vọng ông sẽ viết đầy đủ chi tiết về chiếc Yukikaze qua các dữ kiện của riêng ông.
2
Vào ngày 7 tháng 4 năm 1945, tuần dương hạm hạng nhẹ Yahagi đã chịu đựng một cuộc tấn công kéo dài 90 phút của các phóng pháo Avenger và chiến đấu cơ Hellcat của Hoa Kỳ. Chiếc tàu đã trúng 6 thủy lôi, 12 quả bom 250 cân Anh, và nhiều loại bom khác. Hình phạt này tỏ ra quá nhiều cho chiếc tàu dù nó đã chiến đấu dũng cảm .
Sáng sớm hôm đó, Yahagi khởi hành từ biển Nhật Bản với 8 khu trục hạm và thiết giáp hạm khổng lồ Yamato. Mục tiêu của các chiếc tàu này là Okinawa. Nơi đây, một cuộc tấn công tự sát sẽ được tung ra nhằm vào các lực lượng xâm chiếm của Hoa Kỳ. Rõ ràng đây là một cuộc tấn công tự sát, bởi các tàu chiến của Nhật chỉ mang theo đủ nhiên liệu cho lượt đi mà thôi.
Bấy giờ cách bờ biển Nhật Bản không đầy 100 dặm, địch quân đã tung ra một cuộc tấn công dữ dội, chận đầu lực lượng đặc nhiệm Yamato và hạ gục tuần dương hạm hạng nhẹ Yahagi.
Là hạm trưởng của Yahagi, tôi đứng trên đài chỉ huy vào lúc các lượn sóng đã mấp mé đến chân. Cùng đứng với tôi là Phó Đô Đốc Keizo Komura, Tư Lệnh lực lượng hộ tống. Quanh chúng tôi đầy rẩy sự hủy diệt do cuộc tấn công của địch gây ra. Trong lòng chiếc Yahagi, xác người lẫn lộn với các mảnh vỡ, không một vật gì còn nguyên vẹn sau cuộc không kích như vũ bảo. Chiếc tàu nghiêng về tả mạn 30 độ và chìm nhanh chóng. Phó Đô Đốc Komura không bị thương, riêng tôi mặc dù máu chảy xuống ướt bàn tay trái, tôi cũng không hề có cảm giác gì gọi là bị trúng đạn.
Nhìn quanh lần cuối cùng, tôi thấy thiết giáp hạm Yamato, cách phía trước tôi khoảng 6 km, vẫn còn chiến đấu. Hai trong số các khu trục hạm của chúng tôi chìm. Ba chiếc khác đang bốc cháy dữ dội, hạ dần xuống nước và sau đó mất tăm hẳn. Ba chiếc còn lại đang chạy theo hình chữ chi một cách tuyệt vọng.
“Đi”, Phó Đô Đốc Komura nói. Tôi gật đầu. Chúng tôi tháo giày và nhảy xuống nước. Ngay lúc đó chiếc tàu chìm xuống, cuốn chúng tôi theo tận dưới đáy Đông Hải. Vực nước xoáy chiếc tàu chìm tạo ra đã nắm cứng lấy chúng tôi như một bàn tay vô hình có sức mạnh khủng khiếp. Tôi vùng vẫy một cách vô ích. Tôi ngộp thở và nuốt liên hồi. Oanh tôi tối đen như mực. Tôi đã chết? Chưa, tôi lại cố gắng vùng vẩy. Tôi không sao nhớ được đã trãi qua bao nhiêu phút, nhưng đó là một thời gian rất dài đối với tôi, thình lình bàn tay có sức mạnh khủng khiếp đó buông tôi ra. Một làn ánh sáng mỏng manh phía trên tôi, chứng tỏ tôi đang trồi lên mặt nước. Một dòng bọt từ mũi tôi túa ra và tôi lại uống nước. Tôi đạp mạnh và vùng vẩy để bắt buộc bóng tối nhường lối cho bầu trời xanh và ánh nắng. Tôi giật nẩy mình vì trồi lên mặt nước một cách quá đột ngột. Choáng váng đầu óc trống rổng, tôi chỉ biết thả trôi trên mặt nước. Nhưng tôi nghe và nhìn thấy chiếc Yamato vẫn còn đang chiến đấu. Phi cơ của Hoa Kỳ quây quần như một bầy muỗi phía trên và chung quanh chiếc tàu, và những trái hỏa tiển chỉ tử được phóng ra, nhưng chiếc tàu vẫn tiếp tục chống trả. Cảnh tượng đầy phấn khởi nầy đã giúp tôi rời khỏi con ngơ ngác. Nhưng cảnh tượng trước mắt chẳng tồn tại lâu, vì tiếp liền đó, một cột lửa và khói trắng vĩ đại từ chiếc tàu bốc lên, che khuất mọi vật. Riêng cuộn khói bốc cao khoảng 6000 thước. Khi khói tan, tôi không còn thấy gì trên mặt nước nữa. Đại chiến hạm Yamato, niềm kiêu hãnh của Hải Quân Hoàng Gia Nhật, đã biến mình vào biển cả, điều này có nghĩa là vận mạng của Hải Quân Hoàng Gia đã cáo chung.
Tôi rùng mình. Những giọt lệ nóng dâng đầy đôi mắt và chảy xuống má tôi. Tôi bám lấy một mảnh vụn và trôi lênh đênh một cách buồn bả.
Vận mạng của tôi cũng cáo chung. Từ đầu cuộc chiến Thái Bình Dương cho đến nay, tôi đã thực hiện hơn 100 hải xuất và, trong khi một số bạn bè của tôi đã vĩnh viễn ra đi, tôi luôn luôn trở về với những chiến thắng. Giờ đây tôi mới nếm mùi cay đắng của chiến bại lần đầu tiên trong đời binh nghiệp của tôi.
Khi tôi biết mình chẳng có bất kì dịp may sống sót nào ở hiện tại, những hình ảnh của quá khứ bổng nhiên tràn ngập trong trí tôi.
Tôi nhớ lại cuộc thảo luận đầy sôi động trong ngày hôm qua giữa 3 vị Đô Đốc và 10 hạm trưởng về mạng lịnh được gọi là chuyến đi cuối cùng của hải quân Nhựt. Không ai trong chúng tôi hi vọng nhiệm vụ thành công. Thiết giáp hạm Yamato cùng với tuần dương hạm Yahagi của tôi và 8 khu trục hạm khác phải trực chỉ Okinawa với số nhiên liệu vừa đủ cho lượt đi. Chúng tôi, với nhiệm vụ tự sát, sẽ tiêu diệt những gì mà chúng tôi có để chống lại hạm đội của Hoa Kỳ ở Okinawa. Nhưng chúng tôi đã bị đánh gục ngay trên khỏng không tới nửa đường đến mục tiêu.
Tôi thấy hình ảnh những người trong gia đình tôi một cách sống động. Bổng nhiên khuôn mặt của tôi như bị một màng mưa mờ che phủ. Tôi ứa nước mắt. Tôi gào to: “Vĩnh biệt Chizu. Em là một người vợ hiền, một bà mẹ tốt của các đứa con của chúng ta. Vĩnh biệt 2 chị em Yoko và Keiko, và Mikito, con trai của ba. Sau khi cha của các con ra đi vĩnh viễn, quê hương của các con trở thành xứ chiến bại, các con sẽ phải chịu đựng cảnh khốn cùng không sao nói được. Ôi! Hãy quên người cha của các con! Hãy cố nhớ lại ba là một kẻ chiến đấu và đã làm tất cả những gì tốt nhứt mà một người có thể làm được.”
Sau đó, tôi nghe một giọng hát cất cao. Tôi không cô độc. Tôi nhìn quanh, nhận thấy nhiều chiến hữu khác đang lập lờ trên sóng nước. Dần dần tiếng hát của họ họp đoàn, bất chấp các tiêu lịnh huấn luyện đã cấm chỉ họ làm như thế. Qua tiếng hát đầy dẫy thê lương, tôi nghe như thấp thoáng bài “Chiến sỹ ca” xưa cũ”
Nếu tôi rời xa biển cả
Tôi trở về như một xác chết nổi trôi
Nếu nhiệm vụ gọi tôi lên núi
Đồng cả xanh sẽ là áo khoác thân tôi
Và đã nguyền hiến thân phục vụ Thiên Hoàng
Tôi sẽ không chết yên bình giữa thê nhi êm ấm
Lệ tôi ngừng ứa, và tôi khép đôi mắt lại để hồi tưởng các con thơ, những ngày còn cấp sách đến trường, những người bạn sinh viên sĩ quan của tôi, những cuộc chiến đầy vinh quang ở biển Java, Solomon….
Hahaha
1
Toàn thể Hải Quân Hoàng Gia Nhật gồm: 25 hàng không mẫu hạm, 12 Thiết giáp hạm, 18 tuần dương hạm hạng nặng, 26 tuần dương hạm hạng nhẹ, 175 khu trục hạm và 95 tiềm thủy đỉnh.
Nhưng các khu trục hạm nhỏ bé, bất kì thời gian nào cũng không quá 130 chiếc, mới đích thực gánh mọi nặng nhọc nhất của cuộc chiến. Chúng là con ngựa của Hải Quân hoàng gia.
Những các khu trục hạm nhỏ bé này không chỉ đơn giản được giao nhiệm vụ của các tầu chiến mà còn phải lãnh nhiệm vụ hộ tống cho các cuộc chuyển vận và có khi phải hộ tống hàng nhiều tháng trong cuộc chiến, đặt biệt từ đầu năm 1943 đến giữa năm 1944, khi hầu hết các đại chiến hạm của Nhật được “giữ gìn cẩn thận” tại một địa điểm an toàn cách xa các khu vực chiến đấu.
Khu trục hạm Nhật đã từng tham dự rất nhiều trận hải chiến dữ dội và đạt nhiều thắng lợi vẻ vang vào những ngày đầu của cuộc chiến. Những chiến thắng này đã chứng minh tài điều động khu trục hạm của người Nhật vượt trội hằn Đồng Minh
Tuy nhiên, từ giữa năm 1943 các khu trục hạm Nhật đã hoạt động hết tháng này sang tháng khác mà không được bảo trì hoặc tu bổ đúng mức và vấn đề bồi dưỡng thủy thủ cũng khiếm khuyết cho nên các tàu chiến hữu hiệu này dần mất ưu thế trước các tàu chiến đồng loại của Đồng Minh. Hơn nữa, công việc phát triển các trang bị khoa học của Đồng Minh đã đạt đến mức độ đáng kinh ngạc, và họ hơn nữa đã dần dần nắm ưu thế trên không.
Tuy nhiên, các Khu Trục Hạm Nhật vẫn chiến đấu dũng cảm và ngoạn mục cho đến tàn cuộc chiến. Tôi nghĩ những thành tích của chúng đáng được ghi nhắc lại cho hậu thế. Mặc dầu những trận chiến của khu trục hạm không thể so sánh được với những trận hải chiến qui mô và lừng danh chẳng hạn như biển San Hô, Midway, Mariana hoặc Leyte Gulf có cả sự tham gia của phi cơ và các chiến hạm chủ lực, nhưng những nổ lực và thành công của các khu trục hạm trong các trận hải chiến hơn, đang dần dần bị quên lãng, cũng có tầm mức giá trị đáng kể cần phải được ghi lại chi tiết.
Các hàng không mẫu hạm đã giữ vai trò đầu trong trận Trân Châu Cảng, có thể nói một thành công, cũng như các cuộc hành quân qui mô song đã đưa đến thảm bại hoàn toàn cho Nhật ở Midway, Marianas và Vịnh Leyte.
Các tàu chiến lớn của Nhật được Bộ Tư Lệnh Tối Cao nâng niu và “giữ gìn” bằng mọi giá, cho dù ngay khi gặp phải những tình thế tồi tệ nhứt. Như đại chiến hạm Musashi 72400 tấn, tiêu thụ nhiên liệu gấp 80 lần chiếc khu trục hạm lớn, chỉ tham chiến một lần và bị đánh chìm ở vịnh Leyte mà không có dịp may để sử dụng 9 khẩu 450 ly nhằm vào bất kì một mục tiêu giá trị nào.
Yamato 72800 tấn chiếc tàu chị của Mushashi, chỉ tham chiến được 2 lần. Tại Leyte, chiếc tàu này bị các hàng không mẫu hạm hạng nhẹ của Hoa Kỳ chận đứng. Và cùng năm đó trên đường tham dự nhiệm vụ tự sát ở Okinawa, nó bị đánh chìm ở Đông Hải, cách bờ biển Nhật Bản hơn 100 dặm.
Chỉ có những khu trục hạm nhỏ của Nhật hoạt động liên tục trong suốt cuộc chiến và trong nhiệm vụ hộ tống các đại chiến hạm. Chúng đã đánh chìm nhiều chiến hạm, tàu ngầm, các chuyển vận hạm chuyển vận tiếp tế và binh sỹ của địch quân
Nhiệm vụ thích thú nhất của tôi trong Hải Quân Hoàng Gia có lẽ là khoảng thời gian lênh đênh trên các khu trục hạm và cũng có thể nói đó là nhiệm vụ mà tôi theo đuổi trong suốt cuộc chiến. Lúc ấy các bạn hữu trong Hải Quân Hoàng Gia đã gọi tôi là “hạm trưởng huyền diệu” và chiếc khu trục hạm Shigure của tôi mang biệt danh “Kiên cố”. Tôi không nghĩ rằng tôi đáng được hưởng những lời khen ngợi nầy. Những sỹ quan thuộc 129 khu trục hạm của Nhật bị đánh chìm, cũng giống như nhiều lực lượng hải quân khác đã ra đi vĩnh viễn lúc tài ba của họ còn đang phát triển và nhiều người trong số nầy vượt xa tôi. Thật ra sự sống sót của tôi chẳng qua là vấn đề may mắn.
Giữa những kẻ sống sót như tôi, tôi tin rằng có những người tài ba bằng hoặc hơn tôi, nhưng họ không được để cập đến các thành tích chiến đấu của họ, dĩ nhiên họ đã làm theo câu châm ngôn: “ Bại tướng không nên nhớ đến các cuộc chiến đấu của mình”.
Riêng tôi, tôi quyết định “thách thức” với câu châm ngôn này, không phải cho chính tôi, mà để những chiếc khu trục hạm và những người đã từng chiến đấu với chúng, mà gây cho họ niềm tin thích đáng. Cho họ thấy rằng cuộc bại trận nầy không hề gây tổn thương đến niềm tin và thành quả họ đạt được. Nếu quyển sách này có vẻ như đã nói về cái tôi quá nhiều, xin đọc giả hiểu một cách đơn giản là tôi chỉ muốn cố gắng thể hiện một “mẫu người khu trục hạm của Nhật Bản ”, với những việc làm thích đáng, cũng như các lỗi lầm của hắn, ngoài ra chẳng còn hàm ý nào khác.
Quyển sách nầy không thể nào ghi lại tất cả câu chuyện của từng khu trục hạm một. Đặt biệt, tôi đã bỏ qua không để cập đến khu trục hạm Yukikaze, chiếc tàu đã dự tám cuộc hành quân và các trận hải chiến quan trọng trong những ngày cuối của cuộc chiến, nhưng vẫn còn tồn tại. Bởi lẽ theo ý kiến của tôi, các thành tích của Yukikaze trong khoảng thời gian từ 1941 đến 1944, đại tá Hải Quân Hoàng Gia Ryokichi Ranma, là người đủ tư cách để làm việc này. Tôi hi vọng ông sẽ viết đầy đủ chi tiết về chiếc Yukikaze qua các dữ kiện của riêng ông.
2
Vào ngày 7 tháng 4 năm 1945, tuần dương hạm hạng nhẹ Yahagi đã chịu đựng một cuộc tấn công kéo dài 90 phút của các phóng pháo Avenger và chiến đấu cơ Hellcat của Hoa Kỳ. Chiếc tàu đã trúng 6 thủy lôi, 12 quả bom 250 cân Anh, và nhiều loại bom khác. Hình phạt này tỏ ra quá nhiều cho chiếc tàu dù nó đã chiến đấu dũng cảm .
Sáng sớm hôm đó, Yahagi khởi hành từ biển Nhật Bản với 8 khu trục hạm và thiết giáp hạm khổng lồ Yamato. Mục tiêu của các chiếc tàu này là Okinawa. Nơi đây, một cuộc tấn công tự sát sẽ được tung ra nhằm vào các lực lượng xâm chiếm của Hoa Kỳ. Rõ ràng đây là một cuộc tấn công tự sát, bởi các tàu chiến của Nhật chỉ mang theo đủ nhiên liệu cho lượt đi mà thôi.
Bấy giờ cách bờ biển Nhật Bản không đầy 100 dặm, địch quân đã tung ra một cuộc tấn công dữ dội, chận đầu lực lượng đặc nhiệm Yamato và hạ gục tuần dương hạm hạng nhẹ Yahagi.
Là hạm trưởng của Yahagi, tôi đứng trên đài chỉ huy vào lúc các lượn sóng đã mấp mé đến chân. Cùng đứng với tôi là Phó Đô Đốc Keizo Komura, Tư Lệnh lực lượng hộ tống. Quanh chúng tôi đầy rẩy sự hủy diệt do cuộc tấn công của địch gây ra. Trong lòng chiếc Yahagi, xác người lẫn lộn với các mảnh vỡ, không một vật gì còn nguyên vẹn sau cuộc không kích như vũ bảo. Chiếc tàu nghiêng về tả mạn 30 độ và chìm nhanh chóng. Phó Đô Đốc Komura không bị thương, riêng tôi mặc dù máu chảy xuống ướt bàn tay trái, tôi cũng không hề có cảm giác gì gọi là bị trúng đạn.
Nhìn quanh lần cuối cùng, tôi thấy thiết giáp hạm Yamato, cách phía trước tôi khoảng 6 km, vẫn còn chiến đấu. Hai trong số các khu trục hạm của chúng tôi chìm. Ba chiếc khác đang bốc cháy dữ dội, hạ dần xuống nước và sau đó mất tăm hẳn. Ba chiếc còn lại đang chạy theo hình chữ chi một cách tuyệt vọng.
“Đi”, Phó Đô Đốc Komura nói. Tôi gật đầu. Chúng tôi tháo giày và nhảy xuống nước. Ngay lúc đó chiếc tàu chìm xuống, cuốn chúng tôi theo tận dưới đáy Đông Hải. Vực nước xoáy chiếc tàu chìm tạo ra đã nắm cứng lấy chúng tôi như một bàn tay vô hình có sức mạnh khủng khiếp. Tôi vùng vẫy một cách vô ích. Tôi ngộp thở và nuốt liên hồi. Oanh tôi tối đen như mực. Tôi đã chết? Chưa, tôi lại cố gắng vùng vẩy. Tôi không sao nhớ được đã trãi qua bao nhiêu phút, nhưng đó là một thời gian rất dài đối với tôi, thình lình bàn tay có sức mạnh khủng khiếp đó buông tôi ra. Một làn ánh sáng mỏng manh phía trên tôi, chứng tỏ tôi đang trồi lên mặt nước. Một dòng bọt từ mũi tôi túa ra và tôi lại uống nước. Tôi đạp mạnh và vùng vẩy để bắt buộc bóng tối nhường lối cho bầu trời xanh và ánh nắng. Tôi giật nẩy mình vì trồi lên mặt nước một cách quá đột ngột. Choáng váng đầu óc trống rổng, tôi chỉ biết thả trôi trên mặt nước. Nhưng tôi nghe và nhìn thấy chiếc Yamato vẫn còn đang chiến đấu. Phi cơ của Hoa Kỳ quây quần như một bầy muỗi phía trên và chung quanh chiếc tàu, và những trái hỏa tiển chỉ tử được phóng ra, nhưng chiếc tàu vẫn tiếp tục chống trả. Cảnh tượng đầy phấn khởi nầy đã giúp tôi rời khỏi con ngơ ngác. Nhưng cảnh tượng trước mắt chẳng tồn tại lâu, vì tiếp liền đó, một cột lửa và khói trắng vĩ đại từ chiếc tàu bốc lên, che khuất mọi vật. Riêng cuộn khói bốc cao khoảng 6000 thước. Khi khói tan, tôi không còn thấy gì trên mặt nước nữa. Đại chiến hạm Yamato, niềm kiêu hãnh của Hải Quân Hoàng Gia Nhật, đã biến mình vào biển cả, điều này có nghĩa là vận mạng của Hải Quân Hoàng Gia đã cáo chung.
Tôi rùng mình. Những giọt lệ nóng dâng đầy đôi mắt và chảy xuống má tôi. Tôi bám lấy một mảnh vụn và trôi lênh đênh một cách buồn bả.
Vận mạng của tôi cũng cáo chung. Từ đầu cuộc chiến Thái Bình Dương cho đến nay, tôi đã thực hiện hơn 100 hải xuất và, trong khi một số bạn bè của tôi đã vĩnh viễn ra đi, tôi luôn luôn trở về với những chiến thắng. Giờ đây tôi mới nếm mùi cay đắng của chiến bại lần đầu tiên trong đời binh nghiệp của tôi.
Khi tôi biết mình chẳng có bất kì dịp may sống sót nào ở hiện tại, những hình ảnh của quá khứ bổng nhiên tràn ngập trong trí tôi.
Tôi nhớ lại cuộc thảo luận đầy sôi động trong ngày hôm qua giữa 3 vị Đô Đốc và 10 hạm trưởng về mạng lịnh được gọi là chuyến đi cuối cùng của hải quân Nhựt. Không ai trong chúng tôi hi vọng nhiệm vụ thành công. Thiết giáp hạm Yamato cùng với tuần dương hạm Yahagi của tôi và 8 khu trục hạm khác phải trực chỉ Okinawa với số nhiên liệu vừa đủ cho lượt đi. Chúng tôi, với nhiệm vụ tự sát, sẽ tiêu diệt những gì mà chúng tôi có để chống lại hạm đội của Hoa Kỳ ở Okinawa. Nhưng chúng tôi đã bị đánh gục ngay trên khỏng không tới nửa đường đến mục tiêu.
Tôi thấy hình ảnh những người trong gia đình tôi một cách sống động. Bổng nhiên khuôn mặt của tôi như bị một màng mưa mờ che phủ. Tôi ứa nước mắt. Tôi gào to: “Vĩnh biệt Chizu. Em là một người vợ hiền, một bà mẹ tốt của các đứa con của chúng ta. Vĩnh biệt 2 chị em Yoko và Keiko, và Mikito, con trai của ba. Sau khi cha của các con ra đi vĩnh viễn, quê hương của các con trở thành xứ chiến bại, các con sẽ phải chịu đựng cảnh khốn cùng không sao nói được. Ôi! Hãy quên người cha của các con! Hãy cố nhớ lại ba là một kẻ chiến đấu và đã làm tất cả những gì tốt nhứt mà một người có thể làm được.”
Sau đó, tôi nghe một giọng hát cất cao. Tôi không cô độc. Tôi nhìn quanh, nhận thấy nhiều chiến hữu khác đang lập lờ trên sóng nước. Dần dần tiếng hát của họ họp đoàn, bất chấp các tiêu lịnh huấn luyện đã cấm chỉ họ làm như thế. Qua tiếng hát đầy dẫy thê lương, tôi nghe như thấp thoáng bài “Chiến sỹ ca” xưa cũ”
Nếu tôi rời xa biển cả
Tôi trở về như một xác chết nổi trôi
Nếu nhiệm vụ gọi tôi lên núi
Đồng cả xanh sẽ là áo khoác thân tôi
Và đã nguyền hiến thân phục vụ Thiên Hoàng
Tôi sẽ không chết yên bình giữa thê nhi êm ấm
Lệ tôi ngừng ứa, và tôi khép đôi mắt lại để hồi tưởng các con thơ, những ngày còn cấp sách đến trường, những người bạn sinh viên sĩ quan của tôi, những cuộc chiến đầy vinh quang ở biển Java, Solomon….
Hahaha
Date: Wednesday, 11 Nov 2009 00:14
Việt Nam nằm ở trung tâm ĐNA nên các cuộc xung đột vũ trang trong khu vực cũng có ảnh hưởng ít nhiều đến Việt Nam.
Topic này đăng tải các thông tin, bài viết và hình ảnh các cuộc xung đột quân sự, nội chiến, tranh chấp biên giới, đảo chính...mang tính thời sự trong vùng
Được brucelee1 sửa chữa / chuyển vào 00:10 ngày 02/09/2008
Topic này đăng tải các thông tin, bài viết và hình ảnh các cuộc xung đột quân sự, nội chiến, tranh chấp biên giới, đảo chính...mang tính thời sự trong vùng
Được brucelee1 sửa chữa / chuyển vào 00:10 ngày 02/09/2008
Date: Tuesday, 10 Nov 2009 11:22
Để phục vụ cho các chiến lược gia và chiến thuật gia vũ khí ttvnol.com có thêm thuật ngữ quân sự cho sinh động bài viết, Buff tớ sẽ sưu tập mỗi tuần vài thuật ngữ quân sự nước ngoài đưa vào đây.
Lẽ ra có thời gian thì mỗi ngày một thuật ngữ, nhưng do bận rộn nhiều thứ nên mong các đồng chí, các chiến hữu và các bạn yêu thích kỹ thuật quân sự nước ngoài thông cảm và nếu có nhã hứng xin mời cùng đóng góp công sức.
Phần này không chấp nhận các đám cãi vã, cạnh khoé, chửi bới nhau như các phần khác nên mong chư vị kiềm chế, đồng thời đề nghị các mõ kịp thời xuống tay nếu thấy vi phạm và khi được thông báo bài viết lạc đề.
Một số thuật ngữ quân sự tiếng Nga đã được nêu ở bên Quân Sử và tiếp tục được đưa sang đây phục vụ chư vị. Phần thuật ngữ quân sự tiếng Nga được tham khảo từ nguồn Война и мир в терминах и определениях và các nguồn từ điển tiếng Nga trực tuyến có uy tín trong lĩnh vực quân sự khác.
Thượng tôn công lý - Chế áp cường quyền
Lẽ ra có thời gian thì mỗi ngày một thuật ngữ, nhưng do bận rộn nhiều thứ nên mong các đồng chí, các chiến hữu và các bạn yêu thích kỹ thuật quân sự nước ngoài thông cảm và nếu có nhã hứng xin mời cùng đóng góp công sức.
Phần này không chấp nhận các đám cãi vã, cạnh khoé, chửi bới nhau như các phần khác nên mong chư vị kiềm chế, đồng thời đề nghị các mõ kịp thời xuống tay nếu thấy vi phạm và khi được thông báo bài viết lạc đề.
Một số thuật ngữ quân sự tiếng Nga đã được nêu ở bên Quân Sử và tiếp tục được đưa sang đây phục vụ chư vị. Phần thuật ngữ quân sự tiếng Nga được tham khảo từ nguồn Война и мир в терминах и определениях và các nguồn từ điển tiếng Nga trực tuyến có uy tín trong lĩnh vực quân sự khác.
Thượng tôn công lý - Chế áp cường quyền
Date: Monday, 09 Nov 2009 04:36
Vì lý do một số @ vẫn còn lắn tắn về Nguyên Nhân Thật Sự của Cuỗc Chiến Tranh Vietnam War, tớ xin nêu ra một số nguyên nhân chính của những cuộc chiến mà bọn Sen Đầm Quốc tế khởi xướng nhá (Chỉ tính từ WWII trở lên, vì trước đó, HK vẫn chưa là cái đinh gì trên thế giới cả).
WWII:
- Khẳng định sức mạnh siêu cường của HK, với một tiềm năng và guồng máy sản xuất/kỹ nghệ cơ giới khổng lồ, có thể trở mình thành một Siêu Cường Quân Sự, nếu cần (Ford/Shermans vs Porsche/Tigers).
- Xác minh Thời Đại Tàu Chiến đã kết thúc, thay thế bằng Thời Đại Hàng Không Mẫu Hạm.
- Thử Nghiệm Bom Nguyên Tử.
Korean War:
- Thử Nghiệm Chiến Đấu Cơ Phản Lực (Fs vs Migs).
- Cũng chứng minh rằng Thời Đại Chiến Thuật Biển Người đã qua rồi.
Vietnam War:
- Thử Nghiệm (so găng với Sô Viết) Hệ Thống Thả Bom Chiến Lược (B-52) vs Hệ Thống Tên Lửa Phòng Không (SAM)
- Trực Thăng Chiến Đấu... chỉ là những hệ quả phụ nảy sinh trong chiến tranh.
Iraq War I:
- Show hàng B1, B2 và F117... Kỹ Thuật Tàng Hình/Stealth Bombers & Fifgters...
- Show hàng M1 Tanks (phối hợp với mạng lưới thông tin chung [networking] để có thể hạ đối phương từ xa, trong khi đang di chuyển với tốc độ cao [kỹ thuật súng pháo mới])...
Iraq War II:
- Show hàng Smart Weaponry/Bom Đạn "Tự hành" (Hệ Thống Truyền Tin)...
Afghanistan:
- Thử Nghiệm Hệ Thống Vũ Khí "Tự hành" UAV...
Ngoài ra, còn có những nguyên nhân phụ như... để dằn mặt LX, TQ và các nước "thù địch", để "phân tài cao thấp" với LX mà không phải chính thức/thật sự tuyên chiến, dẫn đến hậu quả tai hại cho cả hai bên, show hàng với các chú nhược tiểu (Bãi Tập Bắn), để bán đi những hàng tồn kho, đã lỗi thời...
Các bác có ý kiến gì khác không ạ?
WWII:
- Khẳng định sức mạnh siêu cường của HK, với một tiềm năng và guồng máy sản xuất/kỹ nghệ cơ giới khổng lồ, có thể trở mình thành một Siêu Cường Quân Sự, nếu cần (Ford/Shermans vs Porsche/Tigers).
- Xác minh Thời Đại Tàu Chiến đã kết thúc, thay thế bằng Thời Đại Hàng Không Mẫu Hạm.
- Thử Nghiệm Bom Nguyên Tử.
Korean War:
- Thử Nghiệm Chiến Đấu Cơ Phản Lực (Fs vs Migs).
- Cũng chứng minh rằng Thời Đại Chiến Thuật Biển Người đã qua rồi.
Vietnam War:
- Thử Nghiệm (so găng với Sô Viết) Hệ Thống Thả Bom Chiến Lược (B-52) vs Hệ Thống Tên Lửa Phòng Không (SAM)
- Trực Thăng Chiến Đấu... chỉ là những hệ quả phụ nảy sinh trong chiến tranh.
Iraq War I:
- Show hàng B1, B2 và F117... Kỹ Thuật Tàng Hình/Stealth Bombers & Fifgters...
- Show hàng M1 Tanks (phối hợp với mạng lưới thông tin chung [networking] để có thể hạ đối phương từ xa, trong khi đang di chuyển với tốc độ cao [kỹ thuật súng pháo mới])...
Iraq War II:
- Show hàng Smart Weaponry/Bom Đạn "Tự hành" (Hệ Thống Truyền Tin)...
Afghanistan:
- Thử Nghiệm Hệ Thống Vũ Khí "Tự hành" UAV...
Ngoài ra, còn có những nguyên nhân phụ như... để dằn mặt LX, TQ và các nước "thù địch", để "phân tài cao thấp" với LX mà không phải chính thức/thật sự tuyên chiến, dẫn đến hậu quả tai hại cho cả hai bên, show hàng với các chú nhược tiểu (Bãi Tập Bắn), để bán đi những hàng tồn kho, đã lỗi thời...
Các bác có ý kiến gì khác không ạ?
Quốc Cộng cùng dân
Trung Hoa nghịch tặc
Date: Sunday, 08 Nov 2009 22:30
Vừa rồi 27 nước thành viên Eu đã thông qua hiệp ước Lisbon còn được gọi là bản hiến pháp giản lược của liên minh Châu âu...qua đó cho thấy Châu âu đang ngày càng tiến tới hình thái 1 siêu quốc gia hoặc có thể là liên bang các nhà nước.Không thể phủ nhận 1 điều rằng dù sau này thế giới trở thành đa cực,lưỡng cực hay thế 3 chân,EU sẽ là 1 trong những cực quan trọng nhất.để đảm bảo điều đó,EU cần 1 quân đội riêng với thực lực vô cùng hùng mạnh
Trong bài phỏng vấn nhân chào mừng sự kiện 50 năm thành lập Liên minh Châu Âu, Thủ tướng Đức Angela Merkel cho rằng đã đến lúc EU cần hướng tới việc thành lập lực lượng vũ trang riêng để thực hiện những sứ mạng quan trọng của EU trong các vấn đề quốc tế cũng như đảm bảo an ninh, thịnh vượng của Liên minh.
Với việc có một quân đội riêng, EU sẽ có điều kiện và sức mạnh cần thiết để đảm bảo cho tương lai hòa bình, phát triển và vị thế riêng trên trường quốc tế trong 50 năm tới. Bà cho rằng EU đang và sẽ có nhiều vấn đề cần có sự hỗ trợ của một lực lượng vũ trang thống nhất giữa các nước thành viên.
Trước những biến đổi mau lẹ của tình hình quốc tế và ở châu Âu sau khi chủ nghĩa xã hội ở Đông Âu sụp đổ, Liên Xô tan rã, nước Đức thống nhất, nhất là các cuộc xung đột ở Ban-căng, khủng bố quốc tế… đòi hỏi EU phải có một cơ sở pháp lý và thể chế cho một chính sách đối ngoại, an ninh và phòng thủ chung nhằm nâng cao vai trò, ảnh hưởng của EU tại châu Âu và thế giới.
Hội nghị cấp cao Ma-xtrích (1992) và Hiệp ước Am-xtéc-đam (1997) đã thông qua và phát triển chính sách đối ngoại, an ninh chung (CFSP) và chính sách phòng thủ chung châu Âu (ESDP), từng bước vạch ra chiến lược an ninh chung, chiến lược ngoại giao chung và thiết lập lực lượng phản ứng nhanh châu Âu với khả năng triển khai 50.000 - 60.000 quân trong vòng 60 ngày tới tất cả các vị trí trong bán kính 5.000 km tính từ Brúc-xen. Để khắc phục những khó khăn trong việc triển khai các chiến dịch quân sự ra nước ngoài, trong năm 2007, dự định thành lập 15 cụm tác chiến với quân số 15.000 người/cụm sẵn sàng triển khai tác chiến trong vòng 10 ngày vào bất cứ nơi nào trên thế giới. Ngoài ra, EU còn có các cơ cấu phối hợp về chính sách và tiến hành hoạt động quân sự (Ủy ban Chính sách và An ninh - COPS) và sự chỉ đạo về quân sự (Ủy ban Quân sự EU - CMUE). Đã lập ra Bộ Tư lệnh Quân sự châu Âu với 5 bộ chỉ huy quốc gia của lực lượng quân sự châu Âu hoàn toàn độc lập với cơ cấu lực lượng và chỉ huy của NATO. Dự thảo Hiến pháp rút gọn mới nêu rõ: “Chính sách an ninh và phòng thủ chung là bộ phận không thể tách rời của chính sách đối ngoại và an ninh chung, đảm bảo cho liên minh khả năng hành động cả về dân sự và quân sự”.
Năm 2003, Đức cùng với Pháp, Bỉ, Luxembourg đã hội họp nhiều lần và rất quyết tâm về việc thành lập lực lượng quân đội riêng của EU có trụ sở chính đóng tại Brussels và căn bản dựa trên quân đội hiện có của hai nước lớn nhất Châu Âu là Đức và Pháp. Đáng tiếc là vào thời điểm đó Anh, Tây Ban Nha, Italy không ủng hộ với lý do e ngại xảy ra rạn nứt khối NATO vì vậy chuyện lớn chưa thành. Nhưng với sự cố gắng của cả hai phía, EU đã có những bước tiến đầu tiên, đáng kể nhất là việc thành lập lực lượng quân đội phản ứng nhanh dù Chỉ huy hiện nay của lực lượng này vẫn là Mỹ. Mùa thu 2006, EU đã gửi lực lượng quân sự hỗn hợp tới đảm bảo an ninh cho các cuộc bầu cử tại Cộng hòa Dân chủ Congo mặc dù việc đưa quân đội ra nước ngoài với tư cách là một bộ phận của quân đội EU vẫn là một vấn đề nhạy cảm và gây tranh cãi trong nội bộ các nước thành viên.
Năm 2006, Tổng thống Ba Lan, Lech Kaczynski lên tiếng đề nghị EU lập ra một quân đội chung, hùng mạnh với số lượng 100.000 binh sỹ để làm việc, phối hợp với NATO tại những điểm nóng trên thế giới hoặc thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Châu Âu. Lực lượng quân sự này sẽ không mâu thuẫn với quân đội riêng rẽ của từng quốc gia thành viên EU. Nó tập hợp quân đội các nước EU để thực hiện nhiệm vụ chung, ví dụ như gửi 8.000 quân EU tới giám sát hòa bình ở Lebanon. Chính vì không có quân đội chung nên năm 2006, EU rất vất vả trong việc tìm đủ 8.000 quân để đưa sang Lebanon.
Kể từ cuộc can thiệp của lực lượng quân sự EU vào Ma-xê-đô-ni-a năm 2003 đến nay, EU đã mở trên chục cuộc can thiệp quân sự “giữ gìn hoà bình” ở Đông - Nam Âu, châu Phi, châu Á. Mặc dù lĩnh vực ngoại giao, an ninh phòng thủ, thuế khoá, an sinh xã hội căn bản thuộc quyết sách của các nước thành viên, nhưng từ nhiều năm nay đã diễn ra không ít cuộc bàn cãi xung quanh việc tiến tới xây dựng lực lượng quân đội riêng của EU, nhất là sau khi Thủ tướng Đức Méc-ken tuyên bố nhân kỷ niệm 50 năm thành lập EU (25-3-2007) với báo “Hình ảnh” rằng, “Ngay trong EU, chúng ta phải tiến gần hơn đến một quân đội châu Âu chung”. Nhiều nhà lãnh đạo châu Âu lo ngại việc thành lập quân đội riêng của EU sẽ làm các nước thành viên mất chủ quyền. Tuy nhiên, cũng có lập luận ngược lại: “Việc mất chủ quyền ít nhiều có thể dẫn tới việc có nhiều chủ quyền trên một cấp độ cao hơn, dẫn tới quyền tham gia ý kiến ở châu Âu đối với nhau. Điều đó nằm trong lô - gích của một chính sách đối ngoại chung và một tính chất Nhà nước châu Âu nào đó”. Ông Xô-la-na, Đại diện cấp cao về chính sách an ninh và đối ngoại chung từng tự hào tuyên bố là quá trình quân sự hoá EU đang diễn ra với tốc độ ánh sáng. Ngày 20-2-2009, Nghị viện châu Âu đã thông qua quyết định lập Quân đội châu Âu đặt dưới sự chỉ huy của EU với học thuyết tác chiến riêng và giáo trình huấn luyện riêng, độc lập với NATO.
1 Thực tế là EU đang dần có quân đội riêng và với sức mạnh sẵn có của các thành viên...từ VKHN đến VK qui ước...EU đều tỏ ra vô cùng hùng mạnh...
Nhà em mạn phép lập ra topic này mong mọi người thảo luận ạ...Mà tiện thể em xin nói luôn em là 1 người thích Âu chứ không pải là clone rồ Mỹ nhé nhìn nick em là biết rồi
Vũ khí thông thường:
Tank
Người ta chết không bởi súng mà còn bởi thích lí sự cãi cùn....
Trong bài phỏng vấn nhân chào mừng sự kiện 50 năm thành lập Liên minh Châu Âu, Thủ tướng Đức Angela Merkel cho rằng đã đến lúc EU cần hướng tới việc thành lập lực lượng vũ trang riêng để thực hiện những sứ mạng quan trọng của EU trong các vấn đề quốc tế cũng như đảm bảo an ninh, thịnh vượng của Liên minh.
Với việc có một quân đội riêng, EU sẽ có điều kiện và sức mạnh cần thiết để đảm bảo cho tương lai hòa bình, phát triển và vị thế riêng trên trường quốc tế trong 50 năm tới. Bà cho rằng EU đang và sẽ có nhiều vấn đề cần có sự hỗ trợ của một lực lượng vũ trang thống nhất giữa các nước thành viên.
Trước những biến đổi mau lẹ của tình hình quốc tế và ở châu Âu sau khi chủ nghĩa xã hội ở Đông Âu sụp đổ, Liên Xô tan rã, nước Đức thống nhất, nhất là các cuộc xung đột ở Ban-căng, khủng bố quốc tế… đòi hỏi EU phải có một cơ sở pháp lý và thể chế cho một chính sách đối ngoại, an ninh và phòng thủ chung nhằm nâng cao vai trò, ảnh hưởng của EU tại châu Âu và thế giới.
Hội nghị cấp cao Ma-xtrích (1992) và Hiệp ước Am-xtéc-đam (1997) đã thông qua và phát triển chính sách đối ngoại, an ninh chung (CFSP) và chính sách phòng thủ chung châu Âu (ESDP), từng bước vạch ra chiến lược an ninh chung, chiến lược ngoại giao chung và thiết lập lực lượng phản ứng nhanh châu Âu với khả năng triển khai 50.000 - 60.000 quân trong vòng 60 ngày tới tất cả các vị trí trong bán kính 5.000 km tính từ Brúc-xen. Để khắc phục những khó khăn trong việc triển khai các chiến dịch quân sự ra nước ngoài, trong năm 2007, dự định thành lập 15 cụm tác chiến với quân số 15.000 người/cụm sẵn sàng triển khai tác chiến trong vòng 10 ngày vào bất cứ nơi nào trên thế giới. Ngoài ra, EU còn có các cơ cấu phối hợp về chính sách và tiến hành hoạt động quân sự (Ủy ban Chính sách và An ninh - COPS) và sự chỉ đạo về quân sự (Ủy ban Quân sự EU - CMUE). Đã lập ra Bộ Tư lệnh Quân sự châu Âu với 5 bộ chỉ huy quốc gia của lực lượng quân sự châu Âu hoàn toàn độc lập với cơ cấu lực lượng và chỉ huy của NATO. Dự thảo Hiến pháp rút gọn mới nêu rõ: “Chính sách an ninh và phòng thủ chung là bộ phận không thể tách rời của chính sách đối ngoại và an ninh chung, đảm bảo cho liên minh khả năng hành động cả về dân sự và quân sự”.
Năm 2003, Đức cùng với Pháp, Bỉ, Luxembourg đã hội họp nhiều lần và rất quyết tâm về việc thành lập lực lượng quân đội riêng của EU có trụ sở chính đóng tại Brussels và căn bản dựa trên quân đội hiện có của hai nước lớn nhất Châu Âu là Đức và Pháp. Đáng tiếc là vào thời điểm đó Anh, Tây Ban Nha, Italy không ủng hộ với lý do e ngại xảy ra rạn nứt khối NATO vì vậy chuyện lớn chưa thành. Nhưng với sự cố gắng của cả hai phía, EU đã có những bước tiến đầu tiên, đáng kể nhất là việc thành lập lực lượng quân đội phản ứng nhanh dù Chỉ huy hiện nay của lực lượng này vẫn là Mỹ. Mùa thu 2006, EU đã gửi lực lượng quân sự hỗn hợp tới đảm bảo an ninh cho các cuộc bầu cử tại Cộng hòa Dân chủ Congo mặc dù việc đưa quân đội ra nước ngoài với tư cách là một bộ phận của quân đội EU vẫn là một vấn đề nhạy cảm và gây tranh cãi trong nội bộ các nước thành viên.
Năm 2006, Tổng thống Ba Lan, Lech Kaczynski lên tiếng đề nghị EU lập ra một quân đội chung, hùng mạnh với số lượng 100.000 binh sỹ để làm việc, phối hợp với NATO tại những điểm nóng trên thế giới hoặc thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Châu Âu. Lực lượng quân sự này sẽ không mâu thuẫn với quân đội riêng rẽ của từng quốc gia thành viên EU. Nó tập hợp quân đội các nước EU để thực hiện nhiệm vụ chung, ví dụ như gửi 8.000 quân EU tới giám sát hòa bình ở Lebanon. Chính vì không có quân đội chung nên năm 2006, EU rất vất vả trong việc tìm đủ 8.000 quân để đưa sang Lebanon.
Kể từ cuộc can thiệp của lực lượng quân sự EU vào Ma-xê-đô-ni-a năm 2003 đến nay, EU đã mở trên chục cuộc can thiệp quân sự “giữ gìn hoà bình” ở Đông - Nam Âu, châu Phi, châu Á. Mặc dù lĩnh vực ngoại giao, an ninh phòng thủ, thuế khoá, an sinh xã hội căn bản thuộc quyết sách của các nước thành viên, nhưng từ nhiều năm nay đã diễn ra không ít cuộc bàn cãi xung quanh việc tiến tới xây dựng lực lượng quân đội riêng của EU, nhất là sau khi Thủ tướng Đức Méc-ken tuyên bố nhân kỷ niệm 50 năm thành lập EU (25-3-2007) với báo “Hình ảnh” rằng, “Ngay trong EU, chúng ta phải tiến gần hơn đến một quân đội châu Âu chung”. Nhiều nhà lãnh đạo châu Âu lo ngại việc thành lập quân đội riêng của EU sẽ làm các nước thành viên mất chủ quyền. Tuy nhiên, cũng có lập luận ngược lại: “Việc mất chủ quyền ít nhiều có thể dẫn tới việc có nhiều chủ quyền trên một cấp độ cao hơn, dẫn tới quyền tham gia ý kiến ở châu Âu đối với nhau. Điều đó nằm trong lô - gích của một chính sách đối ngoại chung và một tính chất Nhà nước châu Âu nào đó”. Ông Xô-la-na, Đại diện cấp cao về chính sách an ninh và đối ngoại chung từng tự hào tuyên bố là quá trình quân sự hoá EU đang diễn ra với tốc độ ánh sáng. Ngày 20-2-2009, Nghị viện châu Âu đã thông qua quyết định lập Quân đội châu Âu đặt dưới sự chỉ huy của EU với học thuyết tác chiến riêng và giáo trình huấn luyện riêng, độc lập với NATO.
1 Thực tế là EU đang dần có quân đội riêng và với sức mạnh sẵn có của các thành viên...từ VKHN đến VK qui ước...EU đều tỏ ra vô cùng hùng mạnh...
Nhà em mạn phép lập ra topic này mong mọi người thảo luận ạ...Mà tiện thể em xin nói luôn em là 1 người thích Âu chứ không pải là clone rồ Mỹ nhé nhìn nick em là biết rồi
Vũ khí thông thường:
Tank
Người ta chết không bởi súng mà còn bởi thích lí sự cãi cùn....
Date: Sunday, 08 Nov 2009 13:44
Chiến tranh Nam Ossetia tuy đã hạ màn nhưng vẫn có nhiều điều các bác trên này vẫn phải bàn cãi về thời hậu chiến. TT Sà cạt vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Mỹ và NATO vẫn hậm hực.
Cũng như sự kiện 11/9, sự kiện này có thể là một bước ngoặt mới trong lịch sử thế giới.
Cũng lần đầu tiên trên box KTQSNN có chủ đề hot đến thế với gần 4000 bài viết và khoảng 600000 lượt đọc. Bổng nhiên box KTQSNN "phát hiện" được nhiều "nhà báo" nhiệt tình, năng nổ
như bác SSX, bác Định, bác Gulfoil, bác Berkut, bác Lý, bác Trường Sơn...
Thay mặt các mem và bạn đọc em xin cám ơn sự quan tâm và giúp đỡ của các mod.
Phần 3 đã đủ 100 trang, em xin phép mở tiếp phần 4 với tiêu chí giống như phần 1,2 và 3
Phần 3 xin đọc ở đây
http://www10.ttvnol.com/forum/quansu/1085293.ttvn
Được honglian sửa chữa / chuyển vào 09:00 ngày 20/09/2008
Cũng như sự kiện 11/9, sự kiện này có thể là một bước ngoặt mới trong lịch sử thế giới.
Cũng lần đầu tiên trên box KTQSNN có chủ đề hot đến thế với gần 4000 bài viết và khoảng 600000 lượt đọc. Bổng nhiên box KTQSNN "phát hiện" được nhiều "nhà báo" nhiệt tình, năng nổ
như bác SSX, bác Định, bác Gulfoil, bác Berkut, bác Lý, bác Trường Sơn...
Thay mặt các mem và bạn đọc em xin cám ơn sự quan tâm và giúp đỡ của các mod.
Phần 3 đã đủ 100 trang, em xin phép mở tiếp phần 4 với tiêu chí giống như phần 1,2 và 3
Phần 3 xin đọc ở đây
http://www10.ttvnol.com/forum/quansu/1085293.ttvn
Được honglian sửa chữa / chuyển vào 09:00 ngày 20/09/2008
Date: Friday, 06 Nov 2009 08:03
Link phần 1
http://ttvnol.com/forum/quansu/1116124/trang-1.ttvn
http://ttvnol.com/forum/quansu/1116124/trang-1.ttvn
Date: Wednesday, 04 Nov 2009 16:24
Như chúng ta đã biết, Aces là danh hiệu mà mỗi phi công đạt được khi có tổng thanh tích tiêu diệt trên 5 máy bay địch.
Trong chiến tranh Việt Nam, không lực của Bắc Việt được nhiều chuyên gia phương Tây đánh giá cao vì trong điều kiện hạn chế, họ vẫn có thể đạt được những thành tích đáng ngạc nhiên. Không quân nhân dân của Bắc Việt có 16 Aces, với số tiêu diệt cao nhất kà 9, trong khi Không lực Hoa Kỳ chỉ có 4 Aces, với số tiêu diệt cao nhất là 6. Các đồng minh khác của 2 phía có không quân tham chiến là VNCH và BTT không có Aces nào.
http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_Vietnam_War_flying_aces
(Tài liệu đã được kiểm chứng.)
Never put off till tomorrow what you can do today
Trong chiến tranh Việt Nam, không lực của Bắc Việt được nhiều chuyên gia phương Tây đánh giá cao vì trong điều kiện hạn chế, họ vẫn có thể đạt được những thành tích đáng ngạc nhiên. Không quân nhân dân của Bắc Việt có 16 Aces, với số tiêu diệt cao nhất kà 9, trong khi Không lực Hoa Kỳ chỉ có 4 Aces, với số tiêu diệt cao nhất là 6. Các đồng minh khác của 2 phía có không quân tham chiến là VNCH và BTT không có Aces nào.
http://en.wikipedia.org/wiki/List_of_Vietnam_War_flying_aces
(Tài liệu đã được kiểm chứng.)
Never put off till tomorrow what you can do today
Date: Monday, 02 Nov 2009 12:15
Chào các bác .
Thấy topic tiềm lực quân sự Nga phần 2 đã đủ 100 trang mà chưa có bác nào mở thêm phần 3 nên em mạn phép mở phần 3 của topic này . Hy vọng ở phần 3 này sẽ có thêm nhiều hình ảnh đẹp và bài viết hay về vũ khí của Nga .
- Phần 2 http://ttvnol.com/forum/quansu/1143950.ttvn
Thấy topic tiềm lực quân sự Nga phần 2 đã đủ 100 trang mà chưa có bác nào mở thêm phần 3 nên em mạn phép mở phần 3 của topic này . Hy vọng ở phần 3 này sẽ có thêm nhiều hình ảnh đẹp và bài viết hay về vũ khí của Nga .
- Phần 2 http://ttvnol.com/forum/quansu/1143950.ttvn
Date: Saturday, 31 Oct 2009 19:35
Chào các bác .
Thấy topic tiềm lực quân sự Nga phần 2 đã đủ 100 trang mà chưa có bác nào mở thêm phần 3 nên em mạn phép mở phần 3 của topic này . Hy vọng ở phần 3 này sẽ có thêm nhiều hình ảnh đẹp và bài viết hay về vũ khí của Nga .
- Phần 2 http://ttvnol.com/forum/quansu/1143950.ttvn
Thấy topic tiềm lực quân sự Nga phần 2 đã đủ 100 trang mà chưa có bác nào mở thêm phần 3 nên em mạn phép mở phần 3 của topic này . Hy vọng ở phần 3 này sẽ có thêm nhiều hình ảnh đẹp và bài viết hay về vũ khí của Nga .
- Phần 2 http://ttvnol.com/forum/quansu/1143950.ttvn
Date: Sunday, 25 Oct 2009 13:35
Trong lịch sử loài người đã xảy rất nhiều thảm hoạ huỷ diệt. Từ những thảm hoạ thiên tai như động đất, núi lửa, lũ lụt đến những thảm hoạ do chiến tranh, xung đột gây ra. Thời gian trôi qua, nhiều tư liệu bị thất lạc, mất mát dần. Một số nước có xu hướng tuyên truyền giải thích lịch sử theo hướng có lợi cho mình bất chấp sự thật, một số khác thì đồng loã mưu lợi. Còn kẻ thua cuộc thì thiệt thòi, và cho dù tiếng nói của họ có đúng đến đâu chăng nữa thì dường như cũng chẳng ai nghe.
Topic này là để thu thập một phần các ý kiến, các tư liệu từ các nguồn nhằm đem đến một góc nhìn khác về các âm mưu và thảm hoạ chiến tranh để phần nào hiểu được nguyên nhân đã gây ra những thảm hoạ đó. Chúng ta hiểu biết về nó là để phản đối chống chiến tranh để lấy đó làm bài học, để thấy được giá trị của hoà bình của cuộc sống.
Có rất nhiều ý kiến cho rằng chiến tranh chỉ xảy ra khi chính trị và ngoại giao đã thất bại. Nhưng không như hẳn vậy và họ sẽ phải nghĩ lại khi đọc topic này. Chiến tranh còn xảy ra là bởi âm mưu gây chiến để trục lợi. Súng đạn không tự nó gây ra chiến tranh, nhưng khi có âm mưu thì khác. Những nick vào đây đều ít nhiều đam mê vũ khí súng đạn, hay cũng là tò mò. Trừ những quân nhân hay nghề nghiệp liên quan, dưới cái nhìn của một người bình thường thì cái sự đam mê này là không bình thường. Người bình thường có khi hỏi vũ khí súng đạn đã gây ra bao nhiêu thảm hoạ cho loài người? Điều đó là đúng hay sai? Người bình thường nói giá mà thế giới này không có chiến tranh, giá mà số tiền khổng lồ chạy đua vũ trang phục vụ cho hoà bình nhân loại.
Hy vọng rằng đây là topic hoà bình nhất trong cái Box toàn mùi súng đạn này. Điều này là sai chăng? Đúng hay sai nhiều khi chưa hẳn là quan trọng. Có thể nó chỉ là một góc nhìn khác về các hiện tượng, sự kiện.
Đừng hỏi nguồn đâu? Link chỗ nào? Hãy tự mình kiểm tra các sự kiện trước, có thể nó chứa tình tiết sai, nhưng khi nó nội dung hay căn cứ sai thì hãy bảo nó là “rác rưởi”. Hãy kiểm tra trước khi không chế ngự được để cho thói quen phán như thánh sống trỗi dậy. Và đừng quên nếu không đồng tình thì còn trách nhiệm phản biện.
Cuối cùng, đề nghị các member tôn trọng qui định của TTVNOL, không đả kích cá nhân, chỉ trích bài viết thiếu căn cứ, khi người ta là nạn nhân của một hệ thống thống trị thì tìm căn cứ ở đâu? Một chú ý nhỏ nữa là tránh đưa ảnh các nạn nhân, trừ trường hợp rất cần thiết, nên để ở các link ngoài hay áp dụng cách che bớt, làm mờ ảnh để bớt ghê rợn.
Topic này là để thu thập một phần các ý kiến, các tư liệu từ các nguồn nhằm đem đến một góc nhìn khác về các âm mưu và thảm hoạ chiến tranh để phần nào hiểu được nguyên nhân đã gây ra những thảm hoạ đó. Chúng ta hiểu biết về nó là để phản đối chống chiến tranh để lấy đó làm bài học, để thấy được giá trị của hoà bình của cuộc sống.
Có rất nhiều ý kiến cho rằng chiến tranh chỉ xảy ra khi chính trị và ngoại giao đã thất bại. Nhưng không như hẳn vậy và họ sẽ phải nghĩ lại khi đọc topic này. Chiến tranh còn xảy ra là bởi âm mưu gây chiến để trục lợi. Súng đạn không tự nó gây ra chiến tranh, nhưng khi có âm mưu thì khác. Những nick vào đây đều ít nhiều đam mê vũ khí súng đạn, hay cũng là tò mò. Trừ những quân nhân hay nghề nghiệp liên quan, dưới cái nhìn của một người bình thường thì cái sự đam mê này là không bình thường. Người bình thường có khi hỏi vũ khí súng đạn đã gây ra bao nhiêu thảm hoạ cho loài người? Điều đó là đúng hay sai? Người bình thường nói giá mà thế giới này không có chiến tranh, giá mà số tiền khổng lồ chạy đua vũ trang phục vụ cho hoà bình nhân loại.
Hy vọng rằng đây là topic hoà bình nhất trong cái Box toàn mùi súng đạn này. Điều này là sai chăng? Đúng hay sai nhiều khi chưa hẳn là quan trọng. Có thể nó chỉ là một góc nhìn khác về các hiện tượng, sự kiện.
Đừng hỏi nguồn đâu? Link chỗ nào? Hãy tự mình kiểm tra các sự kiện trước, có thể nó chứa tình tiết sai, nhưng khi nó nội dung hay căn cứ sai thì hãy bảo nó là “rác rưởi”. Hãy kiểm tra trước khi không chế ngự được để cho thói quen phán như thánh sống trỗi dậy. Và đừng quên nếu không đồng tình thì còn trách nhiệm phản biện.
Cuối cùng, đề nghị các member tôn trọng qui định của TTVNOL, không đả kích cá nhân, chỉ trích bài viết thiếu căn cứ, khi người ta là nạn nhân của một hệ thống thống trị thì tìm căn cứ ở đâu? Một chú ý nhỏ nữa là tránh đưa ảnh các nạn nhân, trừ trường hợp rất cần thiết, nên để ở các link ngoài hay áp dụng cách che bớt, làm mờ ảnh để bớt ghê rợn.
» © All content and copyrights belong to their respective authors.«
» © FeedShow - Online RSS Feeds Reader






