• Shortcuts : 'n' next unread feed - 'p' previous unread feed • Styles : 1 2

» Publishers, Monetize your RSS feeds with FeedShow:  More infos  (Show/Hide Ads)


Date: Wednesday, 30 Dec 2009 02:36
Có lần tôi có dịp chứng kiến cuộc trò chuyện với một người tử tủ đã lên ghế điện:
- Tôi nhớ đến bạn gái và những người trong gia đình!
- Anh có nhớ tới những nạn nhân bị anh giết chết không, có thể họ đợi anh ở bên kia thế giới để báo thù?
- Không! Bởi tôi đã nhận bản án tử hình, không còn cảm thấy có lỗi với họ nữa! Những người tôi cảm thấy thực sự có lỗi là những người đã yêu thương tôi.
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Tuesday, 29 Dec 2009 12:55
Cuối cùng thì họ cũng chính thức chia tay. Lời nói đó không phải thốt lên từ miệng cô mà là chính anh. Điều chưa cô bao giờ nghĩ nó sẽ xảy ra, dù với vài lần cãi vả. Chỉ đến khi đứng trước anh như van xin đừng bỏ cô mà đi, thì cô hiểu "Tình yêu cần có độ lớn bao nhiêu để giữ được tình yêu". Tuyệt vọng và mệt mỏi. Cảm giác níu kéo đầy bất lực, đành buông xuôi cuộc tình...



Hiển nhiên, chưa bao giờ chia tay là niềm vui trọn vẹn của riêng ai mà không lấy mất đi ở người ấy điều gì.
Nỗi hụt hẫng trong lòng, tuyệt vọng tình yêu, ý nghĩa cuộc sống, sự vô nghĩa của vô vàn mối liên hệ. Như đang neo mình xuống vực thẫm. Cô đang lẩn quẩn với tháng ngày không có anh. Cô thật sự không hiểu, cô làm gì nên tội mà khiến anh phải làm thế với cô? Có nhiều lần cô gọi đến, trong đêm khuya khoắt, cho anh để kể anh nghe về ý niệm của cái chết. Cô nhận lại là sự im lặng, nó huyền bí và thâm thẫm như biển đêm. Anh đang nghĩ gì? Nếu cô chết, anh có cảm động, có hối tiếc vì sự ra đi của cô? Anh có nhớ về những kỷ niệm đã qua như nỗi nhớ quay quắt của cô lúc này? Những con đường không anh, nay nó sẽ ra sau? Hay anh đang vui vẻ với cô tình nhân mới mà anh vừa quen? Chỉ nghĩ đến đây thôi cô đã khóc rấm rức rồi vỡ oà. Chưa bao giờ cô cảm thấy tội nghiệp cho bản thân mình đến thế?

Cô đau đớn rên rỉ như con thú đang ngẩng đầu nhìn mũi tên đang găm trong mình. Con thú lết đi, trong kiệt huệ, mất niềm tin vào lòng nhân ái. Nó nhìn những con thú lành mạnh khác, rồi nhìn bản thân mình, rồi rú lên tiếng bi ai nhất, như thể nó là con thú duy nhất thống hiểu và gánh lấy mọi nỗi đau. Cô đã khóc hàng giờ với ngàn dấu chấm hỏi hiếm hoi lời giải đáp ưng thuận, và để mặc cho người xung quanh rối lòng với từng tiếng nấc nghẹn ngào của cô. "Tránh xa tôi ra, tôi đang đau" cô gào lên.

Rồi buồn chán chê, rồi khóc chán chê. Mãi thế này sao? Ai đó đã từng nói "khi 1 cánh cửa khép lại thì ắt hẳn có 1 cánh cửa khác mở ra". Đúng chăng? Thế là cô lao vào viết vời trên blog. Bày tỏ hết mọi cảm xúc trên blog. Hình như khi yêu người ta ngu ngốc nên khi thất tình người ta dễ dàng trở thành 1 triết gia? Cô đã cố biến cảm xúc thành những áng văn chương hoa mỹ, từng suy nghĩ soáy sâu vào tim óc của "những cá nhân giấu mặt", lời yêu thương đến độ khiến cả thế giới ảo xúc động, cảm mến tình yêu chân thành cô dành cho anh. Cô nhận từ đó vô số comment chia sẻ. Cô có cảm thấy nhẹ nhàng khi có nhiều đồng minh ủng hộ cô?

Họ đã thấu hiểu nỗi đau của cô? Cô chắc thế. Nỗi chơi vơi đã bắt đầu dịu dần, những niềm vui bắt đầu hé mở. Nhưng sao lạ quá. Trái tim vẫn cứ nhói lên khi ai đó nhắc về anh. Từng cái nín thở khi cô biết đôi chút về tình cảm của anh hướng đến 1 ai khác. Nhiều lần cô tự bảo, phải xoá, phải quên, phải vui, phải mạnh mẽ, phải tiến lên.....rồi chỉ để còn lại một mình, những thành trì mà cô cố dựng nên cũng rũ rượi.

Nhiều lúc không ép nỗi lòng, cô gọi đến cho cô gái ấy, chỉ để thăm dò tình cảm của cô ấy xem cô ấy cho thật lòng yêu anh không? Trên danh nghĩa chia tay thì còn là tình bạn. Cô soi xét từng câu nói, câu trả lời của cô ấy. Cô đau hay vui khi biết cô gái đó có yêu hay không yêu anh? Cô cũng không trả lời nỗi cảm xúc của mình.

Cô muốn anh hạnh phúc, nhưng với những gì anh gây ra cho cô, cô cũng muốn anh hứng chịu mọi hậu quả. Không kiềm chế nỗi lòng mình, cô gọi trách anh, đay nghiến anh, khi thì cô khen, khi thì cô chê cô ấy. Cô đã làm cho an điêu đứng đôi lần. Cô gọi điện xin lỗi anh cũng đôi lần. Cô nhân danh tư cách là 1 người đã từng ngự trị trái tim anh cho những lần như thế. Cô hả hê? Tai sao không được làm thế chứ? Cô đang đau 1 cái đau rất người cơ mà. Thậm chí khi đau, đối với cô đúng, sai chả còn ý nghĩa. Chỉ có liều thuốc xoa dịu cho nỗi đau của một con người mới được gọi là nhân văn. Cô nhận lại ở anh, vẫn là sự im lặng dài thăm thẳm.

Nhưng tất cả những điều cô cố làm, sự khoả lấp, liếm láp, thậm chí gây đau thương lại cho kẻ gây đau thương mình, những tưởng nó sẽ mang lại cho cô trạng thái cân bằng nhưng thật ra những đợt sóng ngầm cứ làm cô chong chênh.

Cô đau, đang rất đau, cô muốn đập phá, nhưng sự chuẩn mực luôn rào nén cô lại. Cho đến 1 ngày cô nhận ra "Đó là cái đau của kẻ chiếm hữu tình yêu" thì cô thôi không tự hỏi " thế thì vì sao phải đau khi nói lời chia tay?" Cô mỉm cười và quyết trí đi tìm tình yêu đúng nghĩa cho mình. Lần sau chắc chắn sẽ là nỗi đau ngọt ngào hơn. "Đau tình" cô tự nhủ và nhận lại từ mình sự im lặng mênh mông.

La Esmaralda, truyện tuỳ bút

P/S: Khi tình yêu kết thúc, có nhiều nỗi đau trong đó cũng có nỗi đau của kẻ chiếm hữu tình yêu.
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Tuesday, 29 Dec 2009 12:55
Cuối cùng thì họ cũng chính thức chia tay. Lời nói đó không phải thốt lên từ miệng cô mà là chính anh. Điều chưa cô bao giờ nghĩ nó sẽ xảy ra, dù với vài lần cãi vả. Chỉ đến khi đứng trước anh như van xin đừng bỏ cô mà đi, thì cô hiểu "Tình yêu cần có độ lớn bao nhiêu để giữ được tình yêu". Tuyệt vọng và mệt mỏi. Cảm giác níu kéo đầy bất lực, đành buông xuôi cuộc tình...


Hiển nhiên, chưa bao giờ chia tay là niềm vui trọn vẹn của riêng ai mà không lấy mất đi ở người ấy điều gì.
Nỗi hụt hẫng trong lòng, tuyệt vọng tình yêu, ý nghĩa cuộc sống, sự vô nghĩa của vô vàn mối liên hệ. Như đang neo mình xuống vực thẫm. Cô đang lẩn quẩn với tháng ngày không có anh. Cô thật sự không hiểu, cô làm gì nên tội mà khiến anh phải làm thế với cô? Có nhiều lần cô gọi đến, trong đêm khuya khoắt, cho anh để kể anh nghe về ý niệm của cái chết. Cô nhận lại là sự im lặng, nó huyền bí và thâm thẫm như biển đêm. Anh đang nghĩ gì? Nếu cô chết, anh có cảm động, có hối tiếc vì sự ra đi của cô? Anh có nhớ về những kỷ niệm đã qua như nỗi nhớ quay quắt của cô lúc này? Những con đường không anh, nay nó sẽ ra sau? Hay anh đang vui vẻ với cô tình nhân mới mà anh vừa quen? Chỉ nghĩ đến đây thôi cô đã khóc rấm rức rồi vỡ oà. Chưa bao giờ cô cảm thấy tội nghiệp cho bản thân mình đến thế?

Cô đau đớn rên rỉ như con thú đang ngẩng đầu nhìn mũi tên đang găm trong mình. Con thú lết đi, trong kiệt huệ, mất niềm tin vào lòng nhân ái. Nó nhìn những con thú lành mạnh khác, rồi nhìn bản thân mình, rồi rú lên tiếng bi ai nhất, như thể nó là con thú duy nhất thống hiểu và gánh lấy mọi nỗi đau. Cô đã khóc hàng giờ với ngàn dấu chấm hỏi hiếm hoi lời giải đáp ưng thuận, và để mặc cho người xung quanh rối lòng với từng tiếng nấc nghẹn ngào của cô. "Tránh xa tôi ra, tôi đang đau" cô gào lên.

Rồi buồn chán chê, rồi khóc chán chê. Mãi thế này sao? Ai đó đã từng nói "khi 1 cánh cửa khép lại thì ắt hẳn có 1 cánh cửa khác mở ra". Đúng chăng? Thế là cô lao vào viết vời trên blog. Bày tỏ hết mọi cảm xúc trên blog. Hình như khi yêu người ta ngu ngốc nên khi thất tình người ta dễ dàng trở thành 1 triết gia? Cô đã cố biến cảm xúc thành những áng văn chương hoa mỹ, từng suy nghĩ soáy sâu vào tim óc của "những cá nhân giấu mặt", lời yêu thương đến độ khiến cả thế giới ảo xúc động, cảm mến tình yêu chân thành cô dành cho anh. Cô nhận từ đó vô số comment chia sẻ. Cô có cảm thấy nhẹ nhàng khi có nhiều đồng minh ủng hộ cô?

Họ đã thấu hiểu nỗi đau của cô? Cô chắc thế. Nỗi chơi vơi đã bắt đầu dịu dần, những niềm vui bắt đầu hé mở. Nhưng sao lạ quá. Trái tim vẫn cứ nhói lên khi ai đó nhắc về anh. Từng cái nín thở khi cô biết đôi chút về tình cảm của anh hướng đến 1 ai khác. Nhiều lần cô tự bảo, phải xoá, phải quên, phải vui, phải mạnh mẽ, phải tiến lên.....rồi chỉ để còn lại một mình, những thành trì mà cô cố dựng nên cũng rũ rượi.

Nhiều lúc không ép nỗi lòng, cô gọi đến cho cô gái ấy, chỉ để thăm dò tình cảm của cô ấy xem cô ấy cho thật lòng yêu anh không? Trên danh nghĩa chia tay thì còn là tình bạn. Cô soi xét từng câu nói, câu trả lời của cô ấy. Cô đau hay vui khi biết cô gái đó có yêu hay không yêu anh? Cô cũng không trả lời nỗi cảm xúc của mình.

Cô muốn anh hạnh phúc, nhưng với những gì anh gây ra cho cô, cô cũng muốn anh hứng chịu mọi hậu quả. Không kiềm chế nỗi lòng mình, cô gọi trách anh, đay nghiến anh, khi thì cô khen, khi thì cô chê cô ấy. Cô đã làm cho an điêu đứng đôi lần. Cô gọi điện xin lỗi anh cũng đôi lần. Cô nhân danh tư cách là 1 người đã từng ngự trị trái tim anh cho những lần như thế. Cô hả hê? Tai sao không được làm thế chứ? Cô đang đau 1 cái đau rất người cơ mà. Thậm chí khi đau, đối với cô đúng, sai chả còn ý nghĩa. Chỉ có liều thuốc xoa dịu cho nỗi đau của một con người mới được gọi là nhân văn. Cô nhận lại ở anh, vẫn là sự im lặng dài thăm thẳm.

Nhưng tất cả những điều cô cố làm, sự khoả lấp, liếm láp, thậm chí gây đau thương lại cho kẻ gây đau thương mình, những tưởng nó sẽ mang lại cho cô trạng thái cân bằng nhưng thật ra những đợt sóng ngầm cứ làm cô chong chênh.

Cô đau, đang rất đau, cô muốn đập phá, nhưng sự chuẩn mực luôn rào nén cô lại. Cho đến 1 ngày cô nhận ra "Đó là cái đau của kẻ chiếm hữu tình yêu" thì cô thôi không tự hỏi " thế thì vì sao phải đau khi nói lời chia tay?" Cô mỉm cười và quyết trí đi tìm tình yêu đúng nghĩa cho mình. Lần sau chắc chắn sẽ là nỗi đau ngọt ngào hơn. "Đau tình" cô tự nhủ và nhận lại từ mình sự im lặng mênh mông.

La Esmaralda, truyện tuỳ bút

P/S: Khi tình yêu kết thúc, có nhiều nỗi đau trong đó cũng có nỗi đau của kẻ chiếm hữu tình yêu.
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Tuesday, 29 Dec 2009 12:55
Cuối cùng thì họ cũng chính thức chia tay. Lời nói đó không phải thốt lên từ miệng cô mà là chính anh. Điều chưa cô bao giờ nghĩ nó sẽ xảy ra, dù với vài lần cãi vả. Chỉ đến khi đứng trước anh như van xin đừng bỏ cô mà đi, thì cô hiểu "Tình yêu cần có độ lớn bao nhiêu để giữ được tình yêu". Tuyệt vọng và mệt mỏi. Cảm giác níu kéo đầy bất lực, đành buông xuôi cuộc tình...

Hiển nhiên, chưa bao giờ chia tay là niềm vui trọn vẹn của riêng ai mà không lấy mất đi ở người ấy điều gì.
Nỗi hụt hẫng trong lòng, tuyệt vọng tình yêu, ý nghĩa cuộc sống, sự vô nghĩa của vô vàn mối liên hệ. Như đang neo mình xuống vực thẫm. Cô đang lẩn quẩn với tháng ngày không có anh. Cô thật sự không hiểu, cô làm gì nên tội mà khiến anh phải làm thế với cô? Có nhiều lần cô gọi đến, trong đêm khuya khoắt, cho anh để kể anh nghe về ý niệm của cái chết. Cô nhận lại là sự im lặng, nó huyền bí và thâm thẫm như biển đêm. Anh đang nghĩ gì? Nếu cô chết, anh có cảm động, có hối tiếc vì sự ra đi của cô? Anh có nhớ về những kỷ niệm đã qua như nỗi nhớ quay quắt của cô lúc này? Những con đường không anh, nay nó sẽ ra sau? Hay anh đang vui vẻ với cô tình nhân mới mà anh vừa quen? Chỉ nghĩ đến đây thôi cô đã khóc rấm rức rồi vỡ oà. Chưa bao giờ cô cảm thấy tội nghiệp cho bản thân mình đến thế?

Cô đau đớn rên rỉ như con thú đang ngẩng đầu nhìn mũi tên đang găm trong mình. Con thú lết đi, trong kiệt huệ, mất niềm tin vào lòng nhân ái. Nó nhìn những con thú lành mạnh khác, rồi nhìn bản thân mình, rồi rú lên tiếng bi ai nhất, như thể nó là con thú duy nhất thống hiểu và gánh lấy mọi nỗi đau. Cô đã khóc hàng giờ với ngàn dấu chấm hỏi hiếm hoi lời giải đáp ưng thuận, và để mặc cho người xung quanh rối lòng với từng tiếng nấc nghẹn ngào của cô. "Tránh xa tôi ra, tôi đang đau" cô gào lên.

Rồi buồn chán chê, rồi khóc chán chê. Mãi thế này sao? Ai đó đã từng nói "khi 1 cánh cửa khép lại thì ắt hẳn có 1 cánh cửa khác mở ra". Đúng chăng? Thế là cô lao vào viết vời trên blog. Bày tỏ hết mọi cảm xúc trên blog. Hình như khi yêu người ta ngu ngốc nên khi thất tình người ta dễ dàng trở thành 1 triết gia? Cô đã cố biến cảm xúc thành những áng văn chương hoa mỹ, từng suy nghĩ soáy sâu vào tim óc của "những cá nhân giấu mặt", lời yêu thương đến độ khiến cả thế giới ảo xúc động, cảm mến tình yêu chân thành cô dành cho anh. Cô nhận từ đó vô số comment chia sẻ. Cô có cảm thấy nhẹ nhàng khi có nhiều đồng minh ủng hộ cô?

Họ đã thấu hiểu nỗi đau của cô? Cô chắc thế. Nỗi chơi vơi đã bắt đầu dịu dần, những niềm vui bắt đầu hé mở. Nhưng sao lạ quá. Trái tim vẫn cứ nhói lên khi ai đó nhắc về anh. Từng cái nín thở khi cô biết đôi chút về tình cảm của anh hướng đến 1 ai khác. Nhiều lần cô tự bảo, phải xoá, phải quên, phải vui, phải mạnh mẽ, phải tiến lên.....rồi chỉ để còn lại một mình, những thành trì mà cô cố dựng nên cũng rũ rượi.

Nhiều lúc không ép nỗi lòng, cô gọi đến cho cô gái ấy, chỉ để thăm dò tình cảm của cô ấy xem cô ấy cho thật lòng yêu anh không? Trên danh nghĩa chia tay thì còn là tình bạn. Cô soi xét từng câu nói, câu trả lời của cô ấy. Cô đau hay vui khi biết cô gái đó có yêu hay không yêu anh? Cô cũng không trả lời nỗi cảm xúc của mình.

Cô muốn anh hạnh phúc, nhưng với những gì anh gây ra cho cô, cô cũng muốn anh hứng chịu mọi hậu quả. Không kiềm chế nỗi lòng mình, cô gọi trách anh, đay nghiến anh, khi thì cô khen, khi thì cô chê cô ấy. Cô đã làm cho an điêu đứng đôi lần. Cô gọi điện xin lỗi anh cũng đôi lần. Cô nhân danh tư cách là 1 người đã từng ngự trị trái tim anh cho những lần như thế. Cô hả hê? Tai sao không được làm thế chứ? Cô đang đau 1 cái đau rất người cơ mà. Thậm chí khi đau, đối với cô đúng, sai chả còn ý nghĩa. Chỉ có liều thuốc xoa dịu cho nỗi đau của một con người mới được gọi là nhân văn. Cô nhận lại ở anh, vẫn là sự im lặng dài thăm thẳm.

Nhưng tất cả những điều cô cố làm, sự khoả lấp, liếm láp, thậm chí gây đau thương lại cho kẻ gây đau thương mình, những tưởng nó sẽ mang lại cho cô trạng thái cân bằng nhưng thật ra những đợt sóng ngầm cứ làm cô chong chênh.

Cô đau, đang rất đau, cô muốn đập phá, nhưng sự chuẩn mực luôn rào nén cô lại. Cho đến 1 ngày cô nhận ra "Đó là cái đau của kẻ chiếm hữu tình yêu" thì cô thôi không tự hỏi " thế thì vì sao phải đau khi nói lời chia tay?" Cô mỉm cười và quyết trí đi tìm tình yêu đúng nghĩa cho mình. Lần sau chắc chắn sẽ là nỗi đau ngọt ngào hơn. "Đau tình" cô tự nhủ và nhận lại từ mình sự im lặng mênh mông.

La Esmaralda, truyện tuỳ bút

P/S: Khi tình yêu kết thúc, có nhiều nỗi đau trong đó cũng có nỗi đau của kẻ chiếm hữu tình yêu.
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Khổ   New window
Date: Thursday, 26 Feb 2009 01:18

Sáng dạo 1 vòng blog, thấy lắm người than khổ.

- Khổ vì tình

- Khổ vì tiền

- Khổ vì hạnh phúc

- Thậm chí, Khổ vì luôn cảm thấy khổ

..........Khổ các loại........

Rồi nhớ lại 1 đoạn băng coi trên Net nói về người ông cụt tay, cụt chân nhảy tung tăng lên từng bật thang, anh ta bơi lội trong làn nước mát, anh ta chơi DJ đoạn nhạc và kết thúc bằng 1 đoạn diễn văn xúc động (tôi vẫn nhớ hoài cảnh Người đàn ông ấy vui vẻ, tự tin trong ánh mắt nói về bài diễn văn, còn những học sinh tiểu học khóc vì xúc động)

Rốt cuộc, có 1 cái khổ lớn nhất mà có thể người ta quên:

- Khổ vì không biết kiểm soát suy nghĩ của chính mình.

La Esmaralda

Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Saturday, 07 Feb 2009 15:50

Trước lúc cưới, hắn dẫn vợ ra phường làm giấy. Hắn bảo: Tờ hôn thú là minh chứng cho một tình yêu đẹp.

Thời gian sau, hắn lại bảo: Tờ hôn thú chỉ là một tờ giấy, tôi đang sống trong một cuộc hôn nhân không còn tình yêu.

Rốt cuộc trước lúc hắn chết vì tuổi già vài giây, hắn nghiệm ra rằng: Cả đời hắn thiếu một tờ hôn thú của trái tim.


La Esmaralda.

Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Sunday, 01 Feb 2009 14:07
Một tuần lễ dùi đầu vào blog, cô cố gắng đọc hết những điều người ta muốn nói trên mạng.

Ngày thứ nhất, cô phát hiện ra. Có một thế giới mới được hình thành, người ta dễ dàng thổ lộ mọi điều sâu thẫm trong tâm hồn của mình nơi mà với vẻ bề ngoài bóng bẩy người ta chưa bao giờ hài lòng về chính mình. Họ thèm khát nhiều điều hơn, tham vọng hơn, và muốn được là chính mình nhiều hơn. Một thế giới của tự do cá nhân. Không tổ chức dường như là đặc điểm riêng của xã hội blog. Cô thích thú vì điều đó.

Ngày thứ 2, cô hăng tiết đọc nhiều hơn, cảm nhận nhiều hơn. Cô nhận ra, xã hội blog vô hình chung được phân cấp bởi tư duy, thói quen mà người ta còn níu giữ ở đời thực được đưa vào blog. Xã hội blog phản ảnh một phần đời thực của con người bị lãng quên, che khuất. Cô chợt nhận ra, xã hội mới vẫn chỉ là xã hội củ khi được tạo nên bởi những con người củ, xã hội ấy chưa hẵn là một xã hội mới mà chỉ là xã hội được đào lên từ những di tích.

Ngày thứ 3, mỗi blog là một sứ mạng. Blog được biến thành linh hồn hay công cụ phục vụ cho một mục đích nào đó tuỳ mục đích người sử dụng nó. Và blog cũng không nằm ngoài những quy luật của cuộc sống: Không hoàn thiện và luôn có 2 mặt. Blog làm ảnh hưởng đời thực và ngược lại. Chúng tồn tại song song và không bao giờ có thể thay thế cho nhau.

Ngày thứ 4. Giả sử như người ta tạo nên blog là tạo nên một thế giới mới, thế tại sao thế giới mới ấy lại không tốt đẹp hơn? Vì một người không thể tạo nên 1 thế giới cho quá nhiều người. Và cho dù Blog là thế giới ảo, nhưng nó không thể trở thành thế giới ảo nếu chỉ có 1 người tham gia.

Ngày thứ 5, cô bắt đầu hiểu tại sao người ta gọi thế giới blog là thế giới ảo. Vì dù cô cố tưởng tượng những gì blogger viết nhưng cô vẫn không bao giờ chạm đến được nụ hoa mới nở, nghe tiếng chim hót, nếm được vị đời và cái bụng đói vẫn sai khiến được cô tạm ngưng thế giới ảo để tìm cái ăn trám đầy bao tử.

Ngày thứ 6, rốt cục, con người vẫn là con người dù có ở thế giới nào đi chăng nữa. Cô cảm thấy tiếc cho một vài người không vực dậy nỗi sự thăng bằng trong chính tâm hồn mình, cứ đi chông chênh giữa thực và ảo, đảo điên với khát vọng, cuồng vĩ cá nhân đến mức hoang tưởng mình chiếm được miếng đất to đùng trong cái thế giới ảo này. Kẻ chạy một chiếc xe máy cọc cạch ở đời thực bươn chãi để đêm về thấy mình là triệu phú "tình thương" trên blog. Kẻ có vợ kiếm gái bằng bàn phím. Kẻ hữu danh vô thực tiếp thị giá trị con người mình bằng những bài viết về cá nhân có sự thêm thắc, nhào nặng.......muôn hình vạn trạng...hiển nhiên cô không nói tất cả, nhưng bấy nhiêu đó cũng cho cô thấy cô cần sự thật gì ở thế giới ảo này.

Ngày thứ 7, cô nhìn lại mình. Hình như bấy lâu nay, cô cũng đã góp phần tạo nên thế giới này. Đọc hết lượt các entry mình đã viết, cố gắng công bình, cô thấy mình quá tầm thường để cuối cùng cô nhận ra mục đích cuộc sống của cô không thể nào đặt ở đây. Nó ở ngoài kia. Cuộc sống thực. Đối mặt và can đảm nhìn nhận lại từ tư duy, thói quen, nhân cách , lối sống,.... suy cho cùng cô vẫn muốn thế giới thực tại công nhận mình đang sống và tồn tại. Đóng blog, phải chăng là cách buông bỏ? Không! Cô chỉ thực sự biết cách buông bỏ khi biết đâu là thực, ảo.

Mở blog, lấy lại sự thăng bằng từ trong tâm. Cô sẽ bắt đầu lại từ đầu. Học cách chơi blog có khoa học. Năm nay sẽ là năm hoàn toàn mới.

Ngoài kia! cuộc sống đang chờ cô.

La Esmaralda
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Friday, 02 Jan 2009 17:37
Khuya. Hắn về. Vợ hâm lại thức ăn. Nhai rột rẹt hai, ba phát, hắn mò quanh mấy cái túi quần. Được 50 ngàn. Khuôn mặt vợ hơi thất vọng. Hắn thì thầm, mai anh sẽ ráng hơn...Thôi anh, có ít, ăn ít lại...Móc lại dây mùng, bàn tay hắn luồn sâu vào đôi vú vợ. Một tiếng rên nhè nhẹ, nhưng rất khoan thai. Phía nhà trên, cây nhang vừa tàn. Chiêu dương đang đến.

La Esmaralda

Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Saturday, 27 Dec 2008 19:03
Sáng nay, bắt đầu ngày mới bằng cú điện thoại đường dài của người xứ tuyết. Năn nỉ mãi, mà chả thèm hát bài sinh nhật tặng tui. Ui chao! quen biết biết bao nhiêu năm còn mắc cở? Thôi ráng tập hét để dành hát tặng con của mấy người luôn đi nhe. Ứ thèm!

Mình định có buổi sáng thật riêng tư vậy mà điện thoại vẫn tít tít "30p nữa tới". Èo ui! Có không đi cũng không được, chưa kịp quánh răng là ấy đã đến tận cổng. Tưởng hay lắm hoá ra đánh 1 vòng to rồi cũng ghé sát nhà tớ càphê mừng sinh nhật. Nơi đó là "Trắng và Đen". Tớ hay ra đó, vì nơi đó có con cún con 3 tháng tuổi mà như con chó bự. Ngày đầu tiên đến, anh chàng puppy đó làm thân đến liếm chân tớ, rồi cạ đầu gối, rồi cạp lấy cái tay của tớ đến khi ước sũng. Thật là thương. Chỉ vì 1 con chó mà yêu cả cái quán cà phê?

Mình ngồi chờ, ngó xa xôi, chưa tỉnh ngủ hẳn đâu nhé cà phê đen. Tỉnh táo lên, cái mặt nhìn ngu ớn hồn. Vậy mà người Tuyết bảo mình rất xinh khi vừa ngủ thức dậy.

Tỉnh cà phê chưa đấy nhóc? Ngó đâu thế?
- Rõ khổ! Đang tìm xem mình ước điều gì cho tuổi mới đấy mà. Kệ xác nó đi. Lo mà chụp hình kìa.


Hị hị hị. Tìm ra rồi! Tớ cầu nguyện nhé:



Chả biết điều ước nguyện có thành sự thật không nhỉ?


Các vị chư thần. Mặt em hiền như "heo con mới nhớn". Phù hộ cho điều ước của em thành sự thật nhé. Em sẽ cúng tạ lễ cho con heo sữa quay.

Em cầu cho với nhan sắc này, nhiều chàng trai mê mẫn và ốp lát hình em lên tường, nơi nào đó của căn nhà. Nơi chàng cảm thấy thoải mái nhất (Cầu tiêu chăng?) khi nhìn thấy em.


Xong buổi chương trình "Chào buổi sáng" của đài Hợi Mú Vi (Movie) rồi đấy nhé. Đi thôi, no nê và tỉnh táo hẳn rồi.


Tiếp theo, bạn lại lôi tớ ra công viên 23-9, nơi hẹn hò của nhiều cặp tình nhân buổi tối chỉ để thế này đây:


Lễ hội sách chi đó. Đường có tưởng tớ hẹn hò với trai nhé. hí hí hí. Cuốn nào bây giờ đây ta? Cuốn này có được không nhỉ. Nhìn ông trên bìa sách cũng điển trai đấy. "Em yêu anh ngay từ cái bìa đầu tiên và xin lỗi em phải lật anh ra xem đến tận tâm can anh thế nào. Có chỗ nào dành cho em không nhỉ?"



Xong! Thả tớ ra, cho tớ về đi chùa Hoằng Pháp ở Hoóc Môn mau. Tớ hứa với người Tuyết tớ phải đi chùa ngày sinh nhật tớ cầu bình an rồi. Bữa nay cũng mùng 1 nữa đấy.

Rồi thì đến chùa. Khấn vái, van xin, lấy lòng tin.........đủ thủ tục, và chụp được tấm hình này đây:

Lới hứa đã được thực hiện. Đành lủi thủi đi về. Trên đường về ta bắt gặp 1 cô gái giữa độ xuân hé nở. Cô đã thốt lên:
- "Roméo chàng ơi! Em thề nguyền giữa đống lá vàng hỗn độn này, em sẽ làm kiểu chụp hình và ngay lập gởi Mail cho chàng sớm nhất có thể"


Nếu em ngồi giữa thanh thiên bạch nhật này và trúng gió độc mà chết thì chàng có theo em về bên kia lá bàng rụng hem?


Chỉ cần nghĩ đến cảnh ấy là em không sao cầm nước mắt và nhịn cười được. Thú thiệt với tình yêu nhỏ bé. Ngay khi khoảnh khắc em chạm vào ý nghĩ là em đã uống thuốc giải độc mà quên chưa đưa cho chàng lọ thuốc giải vì bệnh đãng trí lâu ngày. Em đã mỉm cười rất chân thành:


Và khi ấy, em sẽ mặc bộ đồ đen đúa, kính đen thui......mọi thứ đen đủi và láy chiếc Mercedes-Benz đen bóng đưa chàng về bên kia nơi đen tối, kết thúc chuỗi ngày đen thâm của chàng.

Và em sẽ thề nguyền ngồi đây, tặc ghi hình bóng chàng đến chuyến xe buýt cuối cùng đưa em về lại quận 3, chấm dứt ngày rong ruổi cùng tuổi thanh xuân vừa chợt qua.

Tối về, tắm rửa và đi rạp xem phim hoạt hình tự thưởng những phút giây sau cùng còn sót lại của ngày sinh nhật. Phim "The Boil" và những tràng cười sảng khoái, khe khẽ hát lời của bài hát nhạc nền của phim "Không có ngôi nhà nào như bạn đang mong đợi. Chỉ có một ngôi nhà trong chính bạn mà thôi" (hiển nhiên là bằng tiếng anh, để tìm bài hát và post lên sau nhé.)
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Saturday, 27 Dec 2008 19:03
Sáng nay, bắt đầu ngày mới bằng cú điện thoại đường dài của người xứ tuyết. Năn nỉ mãi, mà chả thèm hát bài sinh nhật tặng tui. Ui chao! quen biết biết bao nhiêu năm còn mắc cở? Thôi ráng tập hét để dành hát tặng con của mấy người luôn đi nhe. Ứ thèm!

Mình định có buổi sáng thật riêng tư vậy mà điện thoại vẫn tít tít "30p nữa tới". Èo ui! Có không đi cũng không được, chưa kịp quánh răng là ấy đã đến tận cổng. Tưởng hay lắm hoá ra đánh 1 vòng to rồi cũng ghé sát nhà tớ càphê mừng sinh nhật. Nơi đó là "Trắng và Đen". Tớ hay ra đó, vì nơi đó có con cún con 3 tháng tuổi mà như con chó bự. Ngày đầu tiên đến, anh chàng puppy đó làm thân đến liếm chân tớ, rồi cạ đầu gối, rồi cạp lấy cái tay của tớ đến khi ước sũng. Thật là thương. Chỉ vì 1 con chó mà yêu cả cái quán cà phê?

Mình ngồi chờ, ngó xa xôi, chưa tỉnh ngủ hẳn đâu nhé cà phê đen. Tỉnh táo lên, cái mặt nhìn ngu ớn hồn. Vậy mà người Tuyết bảo mình rất xinh khi vừa ngủ thức dậy.

Tỉnh cà phê chưa đấy nhóc? Ngó đâu thế?
- Rõ khổ! Đang tìm xem mình ước điều gì cho tuổi mới đấy mà. Kệ xác nó đi. Lo mà chụp hình kìa.


Hị hị hị. Tìm ra rồi! Tớ cầu nguyện nhé:



Chả biết điều ước nguyện có thành sự thật không nhỉ?


Các vị chư thần. Mặt em hiền như "heo con mới nhớn". Phù hộ cho điều ước của em thành sự thật nhé. Em sẽ cúng tạ lễ cho con heo sữa quay.

Em cầu cho với nhan sắc này, nhiều chàng trai mê mẫn và ốp lát hình em lên tường, nơi nào đó của căn nhà. Nơi chàng cảm thấy thoải mái nhất (Cầu tiêu chăng?) khi nhìn thấy em.


Xong buổi chương trình "Chào buổi sáng" của đài Hợi Mú Vi (Movie) rồi đấy nhé. Đi thôi, no nê và tỉnh táo hẳn rồi.


Tiếp theo, bạn lại lôi tớ ra công viên 23-9, nơi hẹn hò của nhiều cặp tình nhân buổi tối chỉ để thế này đây:


Lễ hội sách chi đó. Đường có tưởng tớ hẹn hò với trai nhé. hí hí hí. Cuốn nào bây giờ đây ta? Cuốn này có được không nhỉ. Nhìn ông trên bìa sách cũng điển trai đấy. "Em yêu anh ngay từ cái bìa đầu tiên và xin lỗi em phải lật anh ra xem đến tận tâm can anh thế nào. Có chỗ nào dành cho em không nhỉ?"



Xong! Thả tớ ra, cho tớ về đi chùa Hoằng Pháp ở Hoóc Môn mau. Tớ hứa với người Tuyết tớ phải đi chùa ngày sinh nhật tớ cầu bình an rồi. Bữa nay cũng mùng 1 nữa đấy.

Rồi thì đến chùa. Khấn vái, van xin, lấy lòng tin.........đủ thủ tục, và chụp được tấm hình này đây:

Lới hứa đã được thực hiện. Đành lủi thủi đi về. Trên đường về ta bắt gặp 1 cô gái giữa độ xuân hé nở. Cô đã thốt lên:
- "Roméo chàng ơi! Em thề nguyền giữa đống lá vàng hỗn độn này, em sẽ làm kiểu chụp hình và ngay lập gởi Mail cho chàng sớm nhất có thể"


Nếu em ngồi giữa thanh thiên bạch nhật này và trúng gió độc mà chết thì chàng có theo em về bên kia lá bàng rụng hem?


Chỉ cần nghĩ đến cảnh ấy là em không sao cầm nước mắt và nhịn cười được. Thú thiệt với tình yêu nhỏ bé. Ngay khi khoảnh khắc em chạm vào ý nghĩ là em đã uống thuốc giải độc mà quên chưa đưa cho chàng lọ thuốc giải vì bệnh đãng trí lâu ngày. Em đã mỉm cười rất chân thành:


Và khi ấy, em sẽ mặc bộ đồ đen đúa, kính đen thui......mọi thứ đen đủi và láy chiếc Mercedes-Benz đen bóng đưa chàng về bên kia nơi đen tối, kết thúc chuỗi ngày đen thâm của chàng.

Và em sẽ thề nguyền ngồi đây, tặc ghi hình bóng chàng đến chuyến xe buýt cuối cùng đưa em về lại quận 3, chấm dứt ngày rong ruổi cùng tuổi thanh xuân vừa chợt qua.

Tối về, tắm rửa và đi rạp xem phim hoạt hình tự thưởng những phút giây sau cùng còn sót lại của ngày sinh nhật. Phim "The Boil" và những tràng cười sảng khoái, khe khẽ hát lời của bài hát nhạc nền của phim "Không có ngôi nhà nào như bạn đang mong đợi. Chỉ có một ngôi nhà trong chính bạn mà thôi" (hiển nhiên là bằng tiếng anh, để tìm bài hát và post lên sau nhé.)
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Saturday, 27 Dec 2008 19:03
Sáng nay, bắt đầu ngày mới bằng cú điện thoại đường dài của người xứ tuyết. Năn nỉ mãi, mà chả thèm hát bài sinh nhật tặng tui. Ui chao! quen biết biết bao nhiêu năm còn mắc cở? Thôi ráng tập hét để dành hát tặng con của mấy người luôn đi nhe. Ứ thèm!

Mình định có buổi sáng thật riêng tư vậy mà điện thoại vẫn tít tít "30p nữa tới". Èo ui! Có không đi cũng không được, chưa kịp quánh răng là ấy đã đến tận cổng. Tưởng hay lắm hoá ra đánh 1 vòng to rồi cũng ghé sát nhà tớ càphê mừng sinh nhật. Nơi đó là "Trắng và Đen". Tớ hay ra đó, vì nơi đó có con cún con 3 tháng tuổi mà như con chó bự. Ngày đầu tiên đến, anh chàng puppy đó làm thân đến liếm chân tớ, rồi cạ đầu gối, rồi cạp lấy cái tay của tớ đến khi ước sũng. Thật là thương. Chỉ vì 1 con chó mà yêu cả cái quán cà phê?

Mình ngồi chờ, ngó xa xôi, chưa tỉnh ngủ hẳn đâu nhé cà phê đen. Tỉnh táo lên, cái mặt nhìn ngu ớn hồn. Vậy mà người Tuyết bảo mình rất xinh khi vừa ngủ thức dậy.

Tỉnh cà phê chưa đấy nhóc? Ngó đâu thế?
- Rõ khổ! Đang tìm xem mình ước điều gì cho tuổi mới đấy mà. Kệ xác nó đi. Lo mà chụp hình kìa.


Hị hị hị. Tìm ra rồi! Tớ cầu nguyện nhé:



Chả biết điều ước nguyện có thành sự thật không nhỉ?


Các vị chư thần. Mặt em hiền như "heo con mới nhớn". Phù hộ cho điều ước của em thành sự thật nhé. Em sẽ cúng tạ lễ cho con heo sữa quay.

Em cầu cho với nhan sắc này, nhiều chàng trai mê mẫn và ốp lát hình em lên tường, nơi nào đó của căn nhà. Nơi chàng cảm thấy thoải mái nhất (Cầu tiêu chăng?) khi nhìn thấy em.

Xong buổi chương trình "Chào buổi sáng" của đài Hợi Mú Vi (Movie) rồi đấy nhé. Đi thôi, no nê và tỉnh táo hẳn rồi.


Tiếp theo, bạn lại lôi tớ ra công viên 23-9, nơi hẹn hò của nhiều cặp tình nhân buổi tối chỉ để thế này đây:


Lễ hội sách chi đó. Đường có tưởng tớ hẹn hò với trai nhé. hí hí hí. Cuốn nào bây giờ đây ta? Cuốn này có được không nhỉ. Nhìn ông trên bìa sách cũng điển trai đấy. "Em yêu anh ngay từ cái bìa đầu tiên và xin lỗi em phải lật anh ra xem đến tận tâm can anh thế nào. Có chỗ nào dành cho em không nhỉ?"



Xong! Thả tớ ra, cho tớ về đi chùa Hoằng Pháp ở Hoóc Môn mau. Tớ hứa với người Tuyết tớ phải đi chùa ngày sinh nhật tớ cầu bình an rồi. Bữa nay cũng mùng 1 nữa đấy.

Rồi thì đến chùa. Khấn vái, van xin, lấy lòng tin.........đủ thủ tục, và chụp được tấm hình này đây:

Lới hứa đã được thực hiện. Đành lủi thủi đi về. Trên đường về ta bắt gặp 1 cô gái giữa độ xuân hé nở. Cô đã thốt lên:
- "Roméo chàng ơi! Em thề nguyền giữa đống lá vàng hỗn độn này, em sẽ làm kiểu chụp hình và ngay lập gởi Mail cho chàng sớm nhất có thể"


Nếu em ngồi giữa thanh thiên bạch nhật này và trúng gió độc mà chết thì chàng có theo em về bên kia lá bàng rụng hem?


Chỉ cần nghĩ đến cảnh ấy là em không sao cầm nước mắt và nhịn cười được. Thú thiệt với tình yêu nhỏ bé. Ngay khi khoảnh khắc em chạm vào ý nghĩ là em đã uống thuốc giải độc mà quên chưa đưa cho chàng lọ thuốc giải vì bệnh đãng trí lâu ngày. Em đã mỉm cười rất chân thành:


Và khi ấy, em sẽ mặc bộ đồ đen đúa, kính đen thui......mọi thứ đen đủi và láy chiếc Mercedes-Benz đen bóng đưa chàng về bên kia nơi đen tối, kết thúc chuỗi ngày đen thâm của chàng.

Và em sẽ thề nguyền ngồi đây, tặc ghi hình bóng chàng đến chuyến xe buýt cuối cùng đưa em về lại quận 3, chấm dứt ngày rong ruổi cùng tuổi thanh xuân vừa chợt qua.

Tối về, tắm rửa và đi rạp xem phim hoạt hình tự thưởng những phút giây sau cùng còn sót lại của ngày sinh nhật. Phim "The Boil" và những tràng cười sảng khoái, khe khẽ hát lời của bài hát nhạc nền của phim "Không có ngôi nhà nào như bạn đang mong đợi. Chỉ có một ngôi nhà trong chính bạn mà thôi" (hiển nhiên là bằng tiếng anh, để tìm bài hát và post lên sau nhé.)
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Saturday, 27 Dec 2008 19:03
Sáng nay, bắt đầu ngày mới bằng cú điện thoại đường dài của người xứ tuyết. Năn nỉ mãi, mà chả thèm hát bài sinh nhật tặng tui. Ui chao! quen biết biết bao nhiêu năm còn mắc cở? Thôi ráng tập hét để dành hát tặng con của mấy người luôn đi nhe. Ứ thèm!

Mình định có buổi sáng thật riêng tư vậy mà điện thoại vẫn tít tít "30p nữa tới". Èo ui! Có không đi cũng không được, chưa kịp quánh răng là ấy đã đến tận cổng. Tưởng hay lắm hoá ra đánh 1 vòng to rồi cũng ghé sát nhà tớ càphê mừng sinh nhật. Nơi đó là "Trắng và Đen". Tớ hay ra đó, vì nơi đó có con cún con 3 tháng tuổi mà như con chó bự. Ngày đầu tiên đến, anh chàng puppy đó làm thân đến liếm chân tớ, rồi cạ đầu gối, rồi cạp lấy cái tay của tớ đến khi ước sũng. Thật là thương. Chỉ vì 1 con chó mà yêu cả cái quán cà phê?

Mình ngồi chờ, ngó xa xôi, chưa tỉnh ngủ hẳn đâu nhé cà phê đen. Tỉnh táo lên, cái mặt nhìn ngu ớn hồn. Vậy mà người Tuyết bảo mình rất xinh khi vừa ngủ thức dậy.

Tỉnh cà phê chưa đấy nhóc? Ngó đâu thế?
- Rõ khổ! Đang tìm xem mình ước điều gì cho tuổi mới đấy mà. Kệ xác nó đi. Lo mà chụp hình kìa.


Hị hị hị. Tìm ra rồi! Tớ cầu nguyện nhé:



Chả biết điều ước nguyện có thành sự thật không nhỉ?


Các vị chư thần. Mặt em hiền như "heo con mới nhớn". Phù hộ cho điều ước của em thành sự thật nhé. Em sẽ cúng tạ lễ cho con heo sữa quay.


Em cầu cho với nhan sắc này, nhiều chàng trai mê mẫn và ốp lát hình em lên tường, nơi nào đó của căn nhà. Nơi chàng cảm thấy thoải mái nhất (Cầu tiêu chăng?) khi nhìn thấy em.


Xong buổi chương trình "Chào buổi sáng" của đài Hợi Mú Vi (Movie) rồi đấy nhé. Đi thôi, no nê và tỉnh táo hẳn rồi.


Tiếp theo, bạn lại lôi tớ ra công viên 23-9, nơi hẹn hò của nhiều cặp tình nhân buổi tối chỉ để thế này đây:


Lễ hội sách chi đó. Đường có tưởng tớ hẹn hò với trai nhé. hí hí hí. Cuốn nào bây giờ đây ta? Cuốn này có được không nhỉ. Nhìn ông trên bìa sách cũng điển trai đấy. "Em yêu anh ngay từ cái bìa đầu tiên và xin lỗi em phải lật anh ra xem đến tận tâm can anh thế nào. Có chỗ nào dành cho em không nhỉ?"



Xong! Thả tớ ra, cho tớ về đi chùa Hoằng Pháp ở Hoóc Môn mau. Tớ hứa với người Tuyết tớ phải đi chùa ngày sinh nhật tớ cầu bình an rồi. Bữa nay cũng mùng 1 nữa đấy.

Rồi thì đến chùa. Khấn vái, van xin, lấy lòng tin.........đủ thủ tục, và chụp được tấm hình này đây:


Lới hứa đã được thực hiện. Đành lủi thủi đi về. Trên đường về ta bắt gặp 1 cô gái giữa độ xuân hé nở. Cô đã thốt lên:
- "Roméo chàng ơi! Em thề nguyền giữa đống lá vàng hỗn độn này, em sẽ làm kiểu chụp hình và ngay lập gởi Mail cho chàng sớm nhất có thể"


Nếu em ngồi giữa thanh thiên bạch nhật này và trúng gió độc mà chết thì chàng có theo em về bên kia lá bàng rụng hem?


Chỉ cần nghĩ đến cảnh ấy là em không sao cầm nước mắt và nhịn cười được. Thú thiệt với tình yêu nhỏ bé. Ngay khi khoảnh khắc em chạm vào ý nghĩ là em đã uống thuốc giải độc mà quên chưa đưa cho chàng lọ thuốc giải vì bệnh đãng trí lâu ngày. Em đã mỉm cười rất chân thành:


Và khi ấy, em sẽ mặc bộ đồ đen đúa, kính đen thui......mọi thứ đen đủi và láy chiếc Mercedes-Benz đen bóng đưa chàng về bên kia nơi đen tối, kết thúc chuỗi ngày đen thâm của chàng.


Và em sẽ thề nguyền ngồi đây, tặc ghi hình bóng chàng đến chuyến xe buýt cuối cùng đưa em về lại quận 3, chấm dứt ngày rong ruổi cùng tuổi thanh xuân vừa chợt qua.


Tối về, tắm rửa và đi rạp xem phim hoạt hình tự thưởng những phút giây sau cùng còn sót lại của ngày sinh nhật. Phim "The Boil" và những tràng cười sảng khoái, khe khẽ hát lời của bài hát nhạc nền của phim "Không có ngôi nhà nào như bạn đang mong đợi. Chỉ có một ngôi nhà trong chính bạn mà thôi" (hiển nhiên là bằng tiếng anh, để tìm bài hát và post lên sau nhé.)
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Friday, 26 Dec 2008 17:14
Khi đồng hồ quay về đúng ví trí khởi đầu của ngày 27.12 nghĩa là mình tròn đúng 25 tuổi.

Cầu nguyện nhé:
- Cầu ngày này năm sau mình sẽ sinh nhật tại nơi có tuyết cùng người tình trăm năm.
- Cầu cho mình sẽ có những đứa trẻ bi bô gọi mình là mẹ trong 1 ngôi nhà đầm ấm.
- Cầu cho mình có sức khoẻ để có thể chăm sóc những người mình yêu thương nhất.
- Cầu cho mình luôn lạc quan để thêm yêu cuộc sống này.
- Cầu cho mình luôn minh mẫn để tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn.

Hôm nay được bạn lôi đi mừng sinh nhật trước 1 ngày, vì ngày mai mình cần có khoảng không gian riêng của chính mình.

Bạn tặng cho 1 cái bánh kem xinh xinh và dắt heo đi ăn muốn ểnh cái bụng. Heo lại tăng kí vèo vèo



Và bạn lại tặng cho Heo 1 món quà đúng sở thích, đúng cái Heo đang muốn đọc.



Và đây là lời chúc sinh nhật nhé:




Bito:



Tập 1: Mừng sinh nhật bà sui: Chúc sui gia một tuổi mới .....trẻ trung như heo sữa, Bốc lửa như heo hơi, Chịu chơi như heo nái, Hăng hái như heo con, Sắc son như heo đất, Đủ chất như ..heo thịt! Tươi vui như heocắn, đỏ đắn như heo lai, sức dai như… heo nọc, xốc vác như heo rừng, bừng bừng như… heo quay.....vui vẻ trẻ trung nhé.
Tập 2: hẹp pi bớt đề tú du. Chúc cho bạn heo sinh nhật quành tráng.Thêm một tuổi mới chúc cho bạn heo sẽ có nhiều heo con hị hị hị




Tuệ Hoan:
Tập 1: Chúc mừng sinh nhật La Es. Chúc em tuổi mới nhiều niềm vui và thành công, hy vọng thời gian tới em sẽ cai được chứng nghiện blog ^^ , và sớm sum vậy với gia đình nhỏ nơi xứ tuyết tuyệt với kia. Thân mến
Tập 2: hị hị, chúc mừng bạn La Es thêm tuổi, thêm cân như cái con heo trên cái theme đó nha


Sro:
opps ! Happy birthday ! Wish all good things come to your new age ! enjoy your day ! Cheers !



HungKuss:
Nến hồng cho em.

Tiến: Happy Birthday


Râurâu Nguyễn:
Chuc mung ai do them 1 tuoi moi them nh thanh cong moi


Le Duc Hung: Chuc mung sinh nhat em. chuc em tiep tuc co nhug sang tac hay de anh thuong thuc!


Ngô Trường: Chúc em tuổi mới thật nhiều niềm vui nhé! :)


Return: ủa Miss nay moi 25 a`.Happybirthday nhá


The Nought:
Chúc mừng sinh nhật em nhé. Chúc em thêm 1 tuổi nhiều niềm vui và nhiều truyện cực ngắn cực hay.


Cù lao phố
: happy birthday to ssHeo.clp chuc ssheo sn vui ve,luon gap nhieu may man va dung wen clp nhe ss


Spring:
@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};- 27 Dec 2008 ... 27 Dec 2008 ... 27 Dec 2008 ... @};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};- Happy Birthday to you ... Happy Birthday to you ... Happy Birthday to you ... @};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-


Thay lời cảm ơn từ La Es: Cám ơn mọi người rất rất nhiều. Heo hạnh phúc quá hà. Cảm động quá đê. Lại khóc mừng nữa roài. Không diễn tả nỗi.
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Friday, 26 Dec 2008 17:14
Khi đồng hồ quay về đúng ví trí khởi đầu của ngày 27.12 nghĩa là mình tròn đúng 25 tuổi.

Cầu nguyện nhé:
- Cầu ngày này năm sau mình sẽ sinh nhật tại nơi có tuyết cùng người tình trăm năm.
- Cầu cho mình sẽ có những đứa trẻ bi bô gọi mình là mẹ trong 1 ngôi nhà đầm ấm.
- Cầu cho mình có sức khoẻ để có thể chăm sóc những người mình yêu thương nhất.
- Cầu cho mình luôn lạc quan để thêm yêu cuộc sống này.
- Cầu cho mình luôn minh mẫn để tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn.

Hôm nay được bạn lôi đi mừng sinh nhật trước 1 ngày, vì ngày mai mình cần có khoảng không gian riêng của chính mình.

Bạn tặng cho 1 cái bánh kem xinh xinh và dắt heo đi ăn muốn ểnh cái bụng. Heo lại tăng kí vèo vèo



Và bạn lại tặng cho Heo 1 món quà đúng sở thích, đúng cái Heo đang muốn đọc.



Và đây là lời chúc sinh nhật nhé:

Bito:

Tập 1: Mừng sinh nhật bà sui: Chúc sui gia một tuổi mới .....trẻ trung như heo sữa, Bốc lửa như heo hơi, Chịu chơi như heo nái, Hăng hái như heo con, Sắc son như heo đất, Đủ chất như ..heo thịt! Tươi vui như heocắn, đỏ đắn như heo lai, sức dai như… heo nọc, xốc vác như heo rừng, bừng bừng như… heo quay.....vui vẻ trẻ trung nhé.
Tập 2: hẹp pi bớt đề tú du. Chúc cho bạn heo sinh nhật quành tráng.Thêm một tuổi mới chúc cho bạn heo sẽ có nhiều heo con hị hị hị

Tuệ Hoan:
Tập 1: Chúc mừng sinh nhật La Es. Chúc em tuổi mới nhiều niềm vui và thành công, hy vọng thời gian tới em sẽ cai được chứng nghiện blog ^^ , và sớm sum vậy với gia đình nhỏ nơi xứ tuyết tuyệt với kia. Thân mến
Tập 2: hị hị, chúc mừng bạn La Es thêm tuổi, thêm cân như cái con heo trên cái theme đó nha
Sro: opps ! Happy birthday ! Wish all good things come to your new age ! enjoy your day ! Cheers !
HungKuss: Nến hồng cho em.
Tiến: Happy Birthday
Râurâu Nguyễn: Chuc mung ai do them 1 tuoi moi them nh thanh cong moi
Le Duc Hung: Chuc mung sinh nhat em. chuc em tiep tuc co nhug sang tac hay de anh thuong thuc!
Ngô Trường: Chúc em tuổi mới thật nhiều niềm vui nhé! :)
Return: ủa Miss nay moi 25 a`.Happybirthday nhá
The Nought: Chúc mừng sinh nhật em nhé. Chúc em thêm 1 tuổi nhiều niềm vui và nhiều truyện cực ngắn cực hay.
Cù lao phố: happy birthday to ssHeo.clp chuc ssheo sn vui ve,luon gap nhieu may man va dung wen clp nhe ss
Spring: @};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};- 27 Dec 2008 ... 27 Dec 2008 ... 27 Dec 2008 ... @};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};- Happy Birthday to you ... Happy Birthday to you ... Happy Birthday to you ... @};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-


Thay lời cảm ơn từ La Es: Cám ơn mọi người rất rất nhiều. Heo hạnh phúc quá hà. Cảm động quá đê. Lại khóc mừng nữa roài. Không diễn tả nỗi.
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Friday, 26 Dec 2008 17:14
Khi đồng hồ quay về đúng ví trí khởi đầu của ngày 27.12 nghĩa là mình tròn đúng 25 tuổi.

Cầu nguyện nhé:
- Cầu ngày này năm sau mình sẽ sinh nhật tại nơi có tuyết cùng người tình trăm năm.
- Cầu cho mình sẽ có những đứa trẻ bi bô gọi mình là mẹ trong 1 ngôi nhà đầm ấm.
- Cầu cho mình có sức khoẻ để có thể chăm sóc những người mình yêu thương nhất.
- Cầu cho mình luôn lạc quan để thêm yêu cuộc sống này.
- Cầu cho mình luôn minh mẫn để tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn.

Hôm nay được bạn lôi đi mừng sinh nhật trước 1 ngày, vì ngày mai mình cần có khoảng không gian riêng của chính mình.

Bạn tặng cho 1 cái bánh kem xinh xinh và dắt heo đi ăn muốn ểnh cái bụng. Heo lại tăng kí vèo vèo






Và bạn lại tặng cho Heo 1 món quà đúng sở thích, đúng cái Heo đang muốn đọc.



Và đây là lời chúc sinh nhật nhé:
Bito:


Tập 1: Mừng sinh nhật bà sui: Chúc sui gia một tuổi mới .....trẻ trung như heo sữa, Bốc lửa như heo hơi, Chịu chơi như heo nái, Hăng hái như heo con, Sắc son như heo đất, Đủ chất như ..heo thịt! Tươi vui như heocắn, đỏ đắn như heo lai, sức dai như… heo nọc, xốc vác như heo rừng, bừng bừng như… heo quay.....vui vẻ trẻ trung nhé.
Tập 2: hẹp pi bớt đề tú du. Chúc cho bạn heo sinh nhật quành tráng.Thêm một tuổi mới chúc cho bạn heo sẽ có nhiều heo con hị hị hị



Tiến: Happy Birthday



Tuệ Hoan:

Tập 1: Chúc mừng sinh nhật La Es. Chúc em tuổi mới nhiều niềm vui và thành công, hy vọng thời gian tới em sẽ cai được chứng nghiện blog ^^ , và sớm sum vậy với gia đình nhỏ nơi xứ tuyết tuyệt với kia. Thân mến
Tập 2: hị hị, chúc mừng bạn La Es thêm tuổi, thêm cân như cái con heo trên cái theme đó nha



Sro:
opps ! Happy birthday ! Wish all good things come to your new age ! enjoy your day ! Cheers !



Cù lao phố: happy birthday to ssHeo.clp chuc ssheo sn vui ve,luon gap nhieu may man va dung wen clp nhe ss

Spring: @};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};- 27 Dec 2008 ... 27 Dec 2008 ... 27 Dec 2008 ... @};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};- Happy Birthday to you ... Happy Birthday to you ... Happy Birthday to you ... @};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-@};-

Thay lời cảm ơn từ La Es: Cám ơn mọi người rất rất nhiều. Heo hạnh phúc quá hà. Cảm động quá đê. Lại khóc mừng nữa roài. Không diễn tả nỗi.
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Friday, 26 Dec 2008 05:07
Trong căn phòng tối, với cái bóng đèn cà na xanh lét ma quái. Hắn đứng dậy, mỉm cười, nhìn vào gương và kiểm soát lại bộ da phục lần nữa. Hắn ngó thấy những gã đàn ông cũng mỉm cười, những nụ cười rất giống hắn. Hắn cảm thấy mình như người thủ lĩnh. Thủ lĩnh phải đi đầu, hắn cầm con dao nhíp, bắt đầu chọn 1 địa điểm trên thân thể gã hiến tế. Cái gương mặt của gã hiến tế mới khoái trá làm sao như nhất thuận và đôi mắt gã cứ thôi thúc hắn phải mau mau, đừng trì hoãn nỗi vui sướng của gã.

Hắn nhẹ nhàng, thoăn thoắt, lê mũi dao nhíp trên cơ thể gã hiến tế. Mũi dao nhíp rê tới đâu, máu ứa ra đến đó, chảy đều làm mát lạnh cả thịt da. Thỉnh thoảng, hắn nhìn những người đàn ông đối diện và nhận lại ánh mắt đồng thuận tanh máu. Hắn lại càng hăng, dòng máu nóng trong người sôi sục, hắn nhấn sâu dao nhíp và thọc sâu ở cú cuối cùng dứt điểm. Gã hiến tế nằm đó cho đến khi mọi thứ dừng lại hẳn. Không gian. Thời gian. Sự sống. Không một tiếng rên la, không một sự phản đối, buổi hiến tế thành công.

Cô chạy hùng hục xông vào, tông mạnh cánh cửa, chạy vội ôm lấy anh. Và cô hiểu sự muộn màng luôn lấy mất ở người ta một điều gì đó. Nước mắt tuôn ra khi cô đọc dòng nhật ký ố vàng, cũ kỹ, nhàu nát từ bàn tay bóp cứng của anh "........... Những năm tháng này, tôi luôn mặc cảm mình là người thật sự tồi tệ. Cái thân xác rệu rã mà tôi đang đeo mang bỗng dưng quá nặng so với tâm hồn. Đã đến lúc tôi cần được thanh thản ............”. Tiếng nấc nấc rung bần bậc người, từ trong túi quần rơi ra cái điện thoại còn nguyên hàng tin nhắn “Nhiều lúc nhìn vào gương, anh thấy mình rất giống Bố"

La Esmaralda

P/S: Bạn có hiểu vì sao tôi viết ra câu chuyện này không?
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Friday, 26 Dec 2008 05:07
Trong căn phòng tối, với cái bóng đèn cà na xanh lét ma quái. Hắn đứng dậy, mỉm cười, nhìn vào chiếc gương đã rạn nhiều và kiểm soát lại bộ da phục lần nữa. Hắn ngó thấy những gã đàn ông cũng mỉm cười, những nụ cười rất giống hắn. Hắn cảm thấy mình như người thủ lĩnh. Thủ lĩnh phải đi đầu, hắn cầm con dao nhíp, bắt đầu chọn 1 địa điểm trên thân thể gã hiến tế. Cái gương mặt của gã hiến tế mới khoái trá làm sao như nhất thuận và đôi mắt gã cứ thôi thúc hắn phải mau mau, đừng trì hoãn nỗi vui sướng của gã.



Hắn nhẹ nhàng, thoăn thoắt, lê mũi dao nhíp trên cơ thể gã hiến tế. Mũi dao nhíp rê tới đâu, máu ứa ra đến đó, chảy đều làm mát lạnh cả thịt da. Thỉnh thoảng, hắn nhìn những người đàn ông đối diện và nhận lại ánh mắt đồng thuận tanh máu. Hắn lại càng hăng, dòng máu nóng trong người sôi sục, hắn nhấn sâu dao nhíp và thọc sâu ở cú cuối cùng dứt điểm. Gã hiến tế nằm đó cho đến khi mọi thứ dừng lại hẳn. Không gian. Thời gian. Sự sống. Không một tiếng rên la, không một sự phản đối, buổi hiến tế thành công.



Cô chạy hùng hục xông vào, tông mạnh cánh cửa, chạy vội ôm lấy anh. Và cô hiểu sự muộn màng luôn lấy mất ở người ta một điều gì đó. Nước mắt tuôn ra khi cô đọc dòng nhật ký ố vàng, cũ kỹ, nhàu nát từ bàn tay bóp cứng của anh "........... Những năm tháng này, tôi luôn mặc cảm mình là người thật sự tồi tệ. Cái thân xác rệu rã mà tôi đang đeo mang bỗng dưng quá nặng so với tâm hồn. Đã đến lúc tôi cần được thanh thản ............”. Tiếng nấc nấc rung bần bậc người, từ trong túi quần rơi ra cái điện thoại còn nguyên hàng tin nhắn “Nhiều lúc nhìn vào gương, anh thấy mình rất giống Bố"



La Esmaralda



P/S: Bạn có hiểu vì sao tôi viết ra câu chuyện này không?
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Wednesday, 24 Dec 2008 18:11
Hắn quyết định chấm dứt cuộc đời vì sự vô vị đang không ngừng gia tăng. Bèn, lên nét, tìm thông tin hướng dẫn việc tự sát không đau. Cuối cùng, hắn lọt thỏm vô mấy trang web sex. Hơn 3 giờ trôi qua. Hắn quyết định tạm thời chưa nên chết.

La Esmaralda

Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Wednesday, 24 Dec 2008 18:11
Hắn quyết định chấm dứt cuộc đời vì sự vô vị đang không ngừng gia tăng. Bèn, lên nét, tìm thông tin hướng dẫn việc tự sát không đau. Cuối cùng, hắn lọt thỏm vô mấy trang web sex. Hơn 3 giờ trôi qua. Hắn quyết định tạm thời chưa nên chết.


La Esmaralda
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Date: Wednesday, 24 Dec 2008 18:11
Hắn quyết định chấm dứt cuộc đời vì sự vô vị đang không ngừng gia tăng. Bèn, lên nét, tìm thông tin hướng dẫn việc tự sát không đau. Cuối cùng, hắn lọt thỏm vô mấy trang web sex. Hơn 3 giờ trôi qua. Hắn quyết định tạm thời chưa nên chết.

La Esmaralda
Author: "--"
Send by mail Print  Save  Delicious 
Next page
» You can also retrieve older items : Read
» © All content and copyrights belong to their respective authors.«
» © FeedShow - Online RSS Feeds Reader